Hôm nay,  

Đời Ghe Cát

12/11/200900:00:00(Xem: 5781)

Đời Ghe Cát

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, trên địa bàn thành phố Đà Nẵng có gần 30 bãi cát sạn, nguồn cát lấy từ các khu vực thuộc tỉnh Quảng Nam. Trong số các bãi này, có nhiều chủ bãi đã mua đến 4 - 5 chiếc ghe chở cát để thuê người chạy cát về cho bãi của mình... Đa số những người làm nghề này kể cả người có ghe và  những người chạy thuê cho chủ bãi đều là những người dân nghèo khó.  Báo Tiền Phong ghi nhận tình cảnh mưu sinh của người dân hút cát thuê ở Quảng Nam, Đà Nẵng qua đoạn ký sự như sau.
Khi con trăng lên chếch mấy ngọn sào, cũng là lúc phóng viên đến gần mép nước của khu vực bãi hút cát Kỳ Lam, nơi giáp ranh giữa hai huyện Điện Bàn với Duy Xuyên của tỉnh Quảng Nam.  Trước mắt  phóng viên  là khung cảnh của một công trường với mấy chục chiếc ghe lớn nhỏ đang nổ máy ầm ào hút cát. Theo tìm hiểu, những người đến hút cát ở đây đa số là dân ở các huyện Điện Bàn, Duy Xuyên, Quế Sơn và Đà Nẵng... họ đến hút cát với sự cho phép của ngành Tài nguyên-Môi trường địa phương. Hải - chủ một ghe cát cho biết: Tụi em đến hút cát ở đây đều có đóng lệ phí cả, cứ nộp 100 ngàn đồng thì hút được 2 ghe cát. Ghe nào cũng vậy, sau khi hút cát xong chờ cho con nước lớn là xuôi ghe về bán cho các đại lý cát sạn ở Đà Nẵng.  Hải cho biết: Khi cát khan thì bán cát to hạt được 22 ngàn đồng/khối. Khi bình thường thì chỉ 20 ngàn đồng/khối cát thôi"...


Nghe tiếng trẻ con khóc ở một ghe hút cát bên cạnh, phóng viên cặp mạn để hỏi thăm. Người đàn ông đang nhễ nhại mồ hôi hút cát lên chiếc ghe này là anh Nguyễn Tình (1977), quê ở thôn 5, xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên (Quảng Nam). Tình kể với phóng viên rằng, Tình cùng với vợ là Mai Thị Hòa (1980) có 2 con nhỏ cùng sinh sống trên chiếc ghe chở cát này từ mấy năm qua. Đây không phải là chiếc ghe cát thuộc quyền sở hữu của vợ chồng Tình mà là ghe vợ chồng Tình nhận chạy thuê cho ông chủ bãi cát sạn ở Cẩm Lệ, TP Đà Nẵng. Cứ mỗi chuyến chạy cát từ Kỳ Lam về Cầu Đỏ ông chủ trả công cho vợ chồng Tình 150 ngàn đồng. Mọi chi phí nhiên liệu và tiền mua phiếu cát chủ ghe đều chịu. Tình nói: Nếu ngày nào cũng đi được hai chuyến thì vợ chồng con cái đủ ăn, đủ mặc và chi phí cho các cháu học hành. Ngày nào chạy một chuyến thì đời sống vốn đã khó lại càng thêm khó.
Khi ngồi tâm sự với vợ chồng Tình trên dập dềnh sóng nước sông Thu Bồn,  phóng viên mới càng thêm tỏ: Hơn một trăm gia đình sống bằng nghề chở cát trên vùng sông nước Quảng Nam - Đà Nẵng này là bấy nhiêu cảnh ngộ. Không phải ai cũng đủ khả năng tài chính để sắm cho gia đình mình một chiếc ghe để làm phương tiện mưu sinh.
Bạn,
Cũng theo báo Tiền Phong, nhiều người phải chạy vay mượn mới đủ tiền mua lại một chiếc ghe cũ mang về chạy cát làm kế mưu sinh. Chạy cát liên tục mỗi ngày như thế, nhưng khoản tiền dành dụm còn lại mỗi tháng cũng chẳng đáng bao nhiêu. Số tiền dư dật này cũng chỉ đủ để trả tiền lãi vay cho chủ nợ chứ nợ gốc vẫn còn nguyên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.