Hôm nay,  

Dân Khổ Vì Công Chứng

19/03/201000:00:00(Xem: 4926)

Dân Khổ Vì Công Chứng

Bạn,
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra  tại tỉnh Long An. Theo quyết định của uỷ ban tỉnh này, từ ngày 1.1.2010, tỉnh  chuyển giao thẩm quyền chứng thực về cho phòng công chứng ở 9/14 huyện trong tỉnh. Thế nhưng đến nay, toàn tỉnh mới có năm địa phương có phòng công chứng, nên nhiều giao dịch trước đây nông dân chỉ cần đi vài cây số tới  uỷ ban xã để chứng thực thì nay phải đi 70-80km sang phòng công chứng ở huyện khác. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về thực trạng này qua bản tin như sau.
Từ đầu năm 2010, yêu cầu về thủ tục của các phòng công chứng khắt khe hơn nhiều so với chứng thực ở xã trước đây, nên nhiều người dân phải đi lại 2 - 3 lần mới xong. Không ít trường hợp chỉ vay 10 triệu đồng mà cả hai vợ chồng phải mất ba ngày, đi lại gần 200km cho mỗi chuyện công chứng.   Ngày 12  tháng 3 vưà qua, tại phòng Công chứng số 1 thành phố Tân An, nhiều người dân ở các huyện xa nóng lòng ngồi đợi đến lượt mình. Vợ chồng ông Phạm Văn Tiền (xã Long Trì, huyện Châu Thành) cho biết, vì huyện Châu Thành không có phòng công chứng nên cả hai vợ chồng phải đi về thành phố Tân An công chứng giấy tờ để vay 15 triệu đồng trồng thanh long. Ngày trước chứng thực tại xã, chỉ cần hai vợ chồng ra uỷ ban xã ký giấy là xong, chi phí chỉ có 15 ngàn đồng. Nay về thành phố, người ta yêu cầu giấy này, giấy nọ. Đây đã là lần thứ ba vợ chồng ông về Tân An công chứng nhưng chưa tin chắc là sẽ xong trong ngày 12.3. Ngoài lệ phí 100 ngàn đồng và mất ba ngày không làm được chuyện nhà, chi phí đi lại cho hai vợ chồng đã lên đến gần 300 ngàn  đồng.


Quy mô các phòng công chứng ở Long An đều nhỏ, cả công chứng công và tư mới chỉ có ở sáu nơi. Bất ngờ tiếp nhận lượng lớn người dân từ ngày 1/1/2010, tất cả các phòng công chứng đều quá tải, người dân phải chờ đợi lâu. Nhiều nơi đã xuất hiện nạn "cò công chứng" với giá 150 ngàn - 200 ngàn đồng/bộ hồ sơ giải quyết ngay trong ngày. Tại phòng Công chứng số 1 vào lúc 11 giờ ngày 12.3 còn khoảng 40 người ngồi chờ. Phó chủ tịch xã Nhựt Chánh (huyện Bến Lức) tên là Nguyễn Trung Dũng, cho rằng, trong giai đoạn hiện nay khi chưa đủ phòng công chứng nên để cho người dân tự lựa chọn việc chứng thực hồ sơ, giấy tờ giữa phòng công chứng và uỷ ban các cấp, nhất là đối với những khoản vay hoặc hợp đồng không lớn.  Tất cả các huyện chưa có phòng công chứng đều đề nghị sở Tư pháp Long An nên để cho  uỷ ban xã chứng thực như trước đây, ít nhất là các giao dịch vay vốn phục vụ cho sản xuất nông nghiệp dưới 30 triệu đồng. Còn phó chánh văn phòng uỷ ban huyện Bến Lức Hồ Văn Hon, thì cho rằng, việc bắt buộc người dân đi công chứng đã phần nào phá vỡ cơ chế "một cửa liên thông" vốn đã giúp giảm phiền hà rất nhiều cho người dân.
Bạn,
Cũng theo báo SGTT, tại hội nghị về công tác chứng thực tổ chức cuối tháng 2 vưà qua, giám đốc sở Tư pháp Long An Trần Minh Mẫn  cho biết khó khăn chính yếu là có một số xã ở các địa phương nằm khá xa các văn phòng công chứng, người dân đi lại gặp nhiều khó khăn, tốn kém.

Nhiều nhà giáo dục VN đang bàn luận sôi nổi về cải tổ chương trình giáo dục, trong đó có đề nghị học tới lớp 9 là đủ, sau đó cần chuyển sang chuyên ngành để khỏi phí thời gian học trung học phổ thông ở lớp 10, lớp 11, lớp 12...
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.