Hôm nay,  

Chợ Đêm Sài Gòn

06/04/200700:00:00(Xem: 4234)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, thành phố Sài Gòn có lẽ là nơi có nhiều chợ đêm nhất VN. Có chợ bán hàng dành cho giới bình dân, giới công nhân (chợ Kỳ Hòa, Bà Chiểu), có chợ lại hướng đến khách nước ngoài là chính yếu (như chợ đêm Bến Thành chẳng hạn). Những cánh cò lặn lội ở các chợ đêm đến từ nhiều nơi, làm nhiều nghề khác nhau. Người quê tận Cà Mau, người ở Bắc Cạn, Lạng Sơn ở miền Bắc.  Toàn cảnh về cuộc mưu sinh của những người bán hàng ở các chợ đêm Sài Gòn được báo Thanh Niên ghi nhận như sau.

Các chợ hoạt động theo giờ giấc khá giống nhau: khoảng 17 giờ chiều bắt đầu lác đác khách và kết thúc sau 0 giờ sáng. Đặc biệt là hầu hết những người bán hàng ở các chợ đêm là phụ nữ. Tại chợ đêm Bà Chiểu, phóng viên đã gặp cô L.T.K ở tận Sapa vào TP.SG nuôi con gái học đại học. Đêm cô bán hàng ở chợ Bà Chiểu, ban ngày đi giúp việc buổi sáng, chiều chuẩn bị hàng. Phóng viên hỏi: "Sao cô không cho em học ở Hà Nội cho gần mà cũng dễ về thăm nhà"". Cô chỉ cười, còn con gái thì nói như thanh minh: "Tại em thi năm đầu đậu ở Sài Gòn. Em định để năm sau thi lại ở Hà Nội nhưng mẹ không cho". Còn tại "chợ" trên cầu Bông, nơi bán các túi xách ban đêm, phóng viên gặp chị X.H, quê ở Sóc Trăng. Chị cùng chồng lên TP.SG, ban ngày chị may gia công cho một cơ sở ở chung cư Thanh Đa, Bình Thạnh còn chồng chạy xe ôm, đêm hai vợ chồng cùng bán: "Cũng muốn có một chỗ ở các chợ đêm đàng hoàng chứ đâu có muốn ngồi lề đường như vầy. Nhưng mà hiện giờ chị chưa đủ vốn..."

Hầu hết những người phụ nữ bán hàng ở các chợ đêm đều khẳng định rằng họ lấy công làm lời. My, ở chợ đêm Kỳ Hòa cho biết. Cô L., chủ một sạp bán quần áo kể: "Một ngày tôi bán được gần 100 cái quần áo. Chủ yếu lấy công làm lời. Ở đây mà bán mắc quá không ai mua đâu. Tôi không thích nói thách. Mình chắc giá, dễ bán mà cũng dễ mua". Tuy nhiên, không phải ai cũng "không thích nói thách", chị L.Y phân trần: "Khách hàng hay thích kỳ kèo, trả giá. Tôi nói thách vài ngàn đồng, cho họ trả giá xuống là vừa. Bán ở mấy chợ đêm này, không có lời nhiều đâu. Ở chợ đêm như Bến Thành, bán được cho Tây còn đỡ". Để thử kiểm tra lời chị Y,  phóng viên dạo chợ Bến Thành đêm, theo đuôi một ông khách nước ngoài. Ông khách đến một gian hàng bán áo thun. Ông xem xét thật kỹ đường may và còn kéo thử xem thun có giãn không rồi mới thỏa thuận giá. My, cô gái bán hàng xinh xắn cười: "Ai cũng tưởng bán hàng cho Tây dễ lắm nhưng mấy ông Tây balô biết giá hết á. Với lại, tụi em cũng có tự trọng dân tộc, không để người ta coi thường mình bằng cách bán đắt hoặc bán đồ xấu cho người ta".

Bạn,

Cũng theo báo Thanh Niên, hằng đêm, những cánh cò, cánh vạc vẫn cần mẫn chắt chiu kiếm sống. Tại chợ đêm Kỳ Hòa phóng viên 1 cô sinh viên năm cuối ngành tiếp thị  của 1 trường đại học bán công. Cô sinh viên này cười thật xinh, nói với phóng viên: "Nhờ chợ này mà mẹ em nuôi mấy anh em ăn học đó", rồi nhìn mẹ đầy yêu thương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trên địa bàn huyện Đông Sơn của tỉnh Thanh Hóa, tỉnh cực Bắc của miền Trung, có một con sông được đào vào thời Hậu Lê, được dân địa phương gọi là sông Vua. Sông này đã tồn tại trên 3 thế kỷ, nhưng chỉ trong vòng hơn một thập niên qua, khi nghề xẻ đá bắt đầu manh nha tại địa phương vào năm1989, sông này đã bị huỷ diệt hoàn toàn.
Theo báo quốc nội, thời gian đây, loại hình chợ cóc, chợ "tự phát" ngày càng phát triển tràn lan ở các quận vùng ven và ngoại thành. Hiện trạng này đã ảnh hưởng lớn đến việc buôn bán của các tiểu thương ở các khu chợ chính, do khách bỏ chợ ra mua hàng ở các chợ cóc ven đường. Về giao thông, các chợ cóc này làm cho những tuyến đường huyết mạch của thành phố Sài Gòn vừa mới mở rộng giờ bỗng hẹp lại, và tình trạng an toàn giao thông cũng lộn xộn, gây nạn kẹt xe kéo dài hàng giờ.
Cuối năm, Sài Gòn tràn ngập những cơn gió lạnh. Cũng vào những ngày này, trên đường phố, có những phụ nữ dáng dấp quê mùa ăn mặc phong phanh, đẩy xe mua bán ve chai hoặc gánh hàng rong hòa vào dòng người xe trên phố. Vì hoàn cảnh, rất nhiều người trong số họ năm nay đành chấp nhận ăn Tết xa nhà.
Theo báo quốc nội, trong những tháng cuối năm 2005, tại các xã ven biển thuộc một số tỉnh miền Trung, những trận bão liên tiếp đã gây sạt lở các khu cư dân. Nhiều nơi, cư dân phải di dời khẩn cấp để tránh hiểm họa do triều cường gây ra. Tại tỉnh Quảng Nam, sau cơn bão số 8 vào tháng 11/2005, nhiều xóm làng chài tan hoang, các gia đình ngư dân sống trong cảnh khốn cùng.
Theo báo quốc nội, tại nhiều làng ở miền núi tỉnh Quảng Ngãi, cứ đến mùa mưa lũ, nước dâng cao, chia cắt, cô lập thôn làng với thị trấn của huyện. Hệ thống giao thông và phương tiện di chuyển của dân các làng này là những con đò nhỏ qua sông. Vào những ngày mưa lớn, đò không vượt sông được, nguồn lương thực đã cạn, nhiều gia đình phải nhịn đói. Trong tình cảnh như thế, dân làng ước mong có chiếc cầu bắc qua sông.
Theo báo quốc nội, trong ba tháng qua, nhiều đường dây số đề trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị phát giác, điều này cho thấy nạn số đề vẫn tiếp tục tồn tại, làm cho nhiều gia đình lâm vào cảnh khốn cùng, nợ nần vì chơi số đề và thua đậm trong nhiều ngày. Trong loại hình cờ bạc này, chỉ có trùm các đường số đề là thu lời lớn.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, cứ vào dịp cuối năm, tình trạng xe dù, bến cóc lại hoạt động rầm rộ. Các xe đò không thuộc hệ thống quản lý của các bến xe chính thức, đã lập thành bến "di động" ở ngay trước cổng Bến xe miền Đông, Bến xe miền Tây để chặn đón khách. Và trên lộ trình, nhiều hành khách đi trên những chuyến xe dù đã bị sang xe, trả thêm tiền, bị thả xuống giữa đường mà không biết khiếu nại với ai.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.