Hôm nay,  

Côn Đồ Ơ Xóm Thợ

26/05/200800:00:00(Xem: 5987)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn,  nạn côn đồ đâm chém người giữa ban ngày đang   hoành hành tại các khu tập trung công nhân ở ngoại thành  Sài Gòn, nhất là vùng giáp ranh, và tại các khu công nghiệp thuộc địa bàn tỉnh Bình Dương. Đời sống công nhân vốn đã khó khăn lại càng thêm ngột ngạt. Báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng này  tại một số quận ở  qua đoạn ký sự như sau.

Theo báo cáo của cơ quan chức năng quận 12 - TPSG, hiện trên địa bàn quận có đến 400 thanh niên là người địa phương có dấu hiệu hư hỏng. Những thanh niên này không chịu làm việc, suốt ngày lêu lổng. Đáng ngại nhất là họ thường xuyên tụ tập, đàn đúm và khi gây gổ với ai thường sẵn sàng sử dụng hung khí. Cách đây khoảng nửa tháng, tại khu vực cầu Bình Phú Tây, nơi giáp ranh giữa quận 12, Bình Tân và huyện Hóc Môn, sau khi 2  công nhân bị  côn đồ chém trọng thương thì ngay hôm sau, chúng tiếp tục tụ tập hơn 10 tên vác dao, bom xăng tự chế để kéo qua xã Bà Điểm (Hóc Môn) đánh nhau với đám côn đồ bên đó. Bị Công an quận 12 tổ chức tuần tra truy bắt, bọn chúng bỏ chạy sang các quận khác.

Cũng trong thời gian này, tại xã Bà Điểm, một thanh niên đã bị đâm trọng thương chỉ vì tán tỉnh mấy cô  công nhân gần đó. Còn anh Nguyễn Hữu Ý, thủ kho của Công ty Sprinta (quận Thủ Đức), trên đường đi làm về bỗng dưng bị một nhóm thanh niên dùng gậy gộc tấn công. Anh Ý bị bọn chúng đánh thâm tím hết mình mẩy. Hơn một tuần thuốc thang, đến nay anh vẫn chưa thể đi lại được.

Nhắc đến khu 550, thuộc huyện Thuận An - Bình Dương, nhiều  công nhân ở đây đều cho rằng đó là miền đất dữ. Bao vụ thanh toán, đâm chém rùng rợn đã làm  công nhân khu 550 khiếp đảm. Khi phóng viên nhờ S., công nhân Công ty E - Khu  công nghiệp Sóng Thần, dẫn đường vào khu 550, anh co rúm người lại: "Mấy anh nhờ người khác đi. Tôi mà vào đó bọn côn đồ nhìn thấy mặt là xử liền". S. kể, cách đây không lâu, anh được một người bạn trọ ở khu 550 cho xem đoạn video quay bằng điện thoại di động cảnh một  công nhân bị bọn côn đồ ở đây xách mã tấu chém xả từ đỉnh đầu xuống mặt, máu chảy ròng ròng. Không hiểu sao bọn côn đồ biết và ráo riết tìm người quay lén đoạn phim này. Chúng còn tuyên bố, chỉ cần ai xem phim cũng sẽ bị chúng "xử đẹp".  Theo lời S., người quay lén đoạn video vì quá sợ hãi nên phải trốn về quê, còn anh do đã lỡ xem nên không dám bén mảng đến khu 550 nữa! 

Bạn,

Cũng theo báo Người Lao Động,, côn đồ tại nhiều xóm thợ hoạt động ngày càng táo tợn, chẳng kiêng nể bất cứ ai, nơi nào.  Người dân ở các quận, huyện ngoại thành  Sài Gòn nói chung và công nhân ở các  khu công nghiệp, khu chế xuất tập trung nói riêng, đang sống trong nơm nớp lo sợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.