Hôm nay,  

Côn Đồ Ơ Xóm Thợ

26/05/200800:00:00(Xem: 6034)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn,  nạn côn đồ đâm chém người giữa ban ngày đang   hoành hành tại các khu tập trung công nhân ở ngoại thành  Sài Gòn, nhất là vùng giáp ranh, và tại các khu công nghiệp thuộc địa bàn tỉnh Bình Dương. Đời sống công nhân vốn đã khó khăn lại càng thêm ngột ngạt. Báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng này  tại một số quận ở  qua đoạn ký sự như sau.

Theo báo cáo của cơ quan chức năng quận 12 - TPSG, hiện trên địa bàn quận có đến 400 thanh niên là người địa phương có dấu hiệu hư hỏng. Những thanh niên này không chịu làm việc, suốt ngày lêu lổng. Đáng ngại nhất là họ thường xuyên tụ tập, đàn đúm và khi gây gổ với ai thường sẵn sàng sử dụng hung khí. Cách đây khoảng nửa tháng, tại khu vực cầu Bình Phú Tây, nơi giáp ranh giữa quận 12, Bình Tân và huyện Hóc Môn, sau khi 2  công nhân bị  côn đồ chém trọng thương thì ngay hôm sau, chúng tiếp tục tụ tập hơn 10 tên vác dao, bom xăng tự chế để kéo qua xã Bà Điểm (Hóc Môn) đánh nhau với đám côn đồ bên đó. Bị Công an quận 12 tổ chức tuần tra truy bắt, bọn chúng bỏ chạy sang các quận khác.

Cũng trong thời gian này, tại xã Bà Điểm, một thanh niên đã bị đâm trọng thương chỉ vì tán tỉnh mấy cô  công nhân gần đó. Còn anh Nguyễn Hữu Ý, thủ kho của Công ty Sprinta (quận Thủ Đức), trên đường đi làm về bỗng dưng bị một nhóm thanh niên dùng gậy gộc tấn công. Anh Ý bị bọn chúng đánh thâm tím hết mình mẩy. Hơn một tuần thuốc thang, đến nay anh vẫn chưa thể đi lại được.

Nhắc đến khu 550, thuộc huyện Thuận An - Bình Dương, nhiều  công nhân ở đây đều cho rằng đó là miền đất dữ. Bao vụ thanh toán, đâm chém rùng rợn đã làm  công nhân khu 550 khiếp đảm. Khi phóng viên nhờ S., công nhân Công ty E - Khu  công nghiệp Sóng Thần, dẫn đường vào khu 550, anh co rúm người lại: "Mấy anh nhờ người khác đi. Tôi mà vào đó bọn côn đồ nhìn thấy mặt là xử liền". S. kể, cách đây không lâu, anh được một người bạn trọ ở khu 550 cho xem đoạn video quay bằng điện thoại di động cảnh một  công nhân bị bọn côn đồ ở đây xách mã tấu chém xả từ đỉnh đầu xuống mặt, máu chảy ròng ròng. Không hiểu sao bọn côn đồ biết và ráo riết tìm người quay lén đoạn phim này. Chúng còn tuyên bố, chỉ cần ai xem phim cũng sẽ bị chúng "xử đẹp".  Theo lời S., người quay lén đoạn video vì quá sợ hãi nên phải trốn về quê, còn anh do đã lỡ xem nên không dám bén mảng đến khu 550 nữa! 

Bạn,

Cũng theo báo Người Lao Động,, côn đồ tại nhiều xóm thợ hoạt động ngày càng táo tợn, chẳng kiêng nể bất cứ ai, nơi nào.  Người dân ở các quận, huyện ngoại thành  Sài Gòn nói chung và công nhân ở các  khu công nghiệp, khu chế xuất tập trung nói riêng, đang sống trong nơm nớp lo sợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.