Hôm nay,  

Nhường Nhà Cho Lúa

25/09/200800:00:00(Xem: 6326)
Bạn,

Theo báo Sài Gòn, những ngày này, tại miền Tây Nam phần,  từ Tiền Giang qua Đồng Tháp, An Giang, Cần Thơ...  ở đâu cũng có cảnh tượng hàng ngàn gia đình phải ăn ở tạm bợ, dành trọn căn nhà để chứa lúa tránh mưa gió. Nhiều gia đình nhà cửa chật hẹp không đủ chỗ chứa lúa, phải chất tràn ra ngoài sân, bên lề đường, che mưa bằng bạt nylon. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về thực trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Trời mưa tầm tã, nhưng chị Nhung ở tổ 4, ấp 3, xã Thới Hưng (huyện Cờ Đỏ, TP Cần Thơ) vẫn ngồi lỳ trong căn chòi dột nát bên bờ ruộng, mắt nhìn đăm đăm 2 hecta lúa chín vàng, nước đã ngập đến cổ bông. Hỏi sao lúa chín mà không cắt, chị phân trần: "Mấy bữa nay, cả xóm kêu bán lúa giá 3 ngàn đồng/kg mà không ai thèm mua. Trời mưa dầm như vầy, cắt lúa vô không có chỗ phơi, lên mộng ráo trọi. Với lại, cắt lúa xong mà không bán được, lấy gì trả tiền thuê nhân công" Thôi, neo thêm vài bữa, tới đâu hay tới đó". Gần đám ruộng của chị Nhung, cả gia đình ông Lê Hồng Thanh nửa tháng qua phải "di cư" ra ăn, ngủ ở chái bếp, nhường toàn bộ căn nhà cho 7 tấn lúa trú ngụ. Ông Thanh cười như mếu: "Hôm cắt lúa xong, thương lái trả 4 ngàn đồng/kg tui định bán. Nhưng nghe đài nói các doanh nghiệp phải mua lúa đảm bảo cho nông dân có lời 40% nên tui neo lại chờ giá, dè đâu bây giờ kêu bán 4 ngàn đồng/kg hổng ai mua".

Ở các địa phương vùng Đồng Tháp Mười và tứ giác Long Xuyên, hàng ngàn nông dân đứng ngồi không yên vì lúa bán không được, không có chỗ trữ trong khi nước lụt đang dâng lên hàng ngày. Ông Nguyễn Văn Hải ở Tân Phú, Tam Nông (Đồng Tháp) chỉ đống lúa gần 1 ngàn giạ trùm kín bạt nylon bên bờ kênh lấp xấp nước, lắc đầu ngao ngán: Năm ngày trước, tui đã phải thuê nhân công dời đống lúa này một lần, bây giờ nước lên tới nữa, kêu người phụ dời lúa lên cao mà chưa có, chạy không kịp nước ngập hết, trời mưa gió dầm dề đâu có nắng để phơi, không khéo hư sạch. Ông Hải kể mấy hôm nay, ngày nào ông cũng lội giáp xứ tìm mối bán lúa, thương lái mua giá nào bán giá đó để chạy nước, chấp nhận chịu lỗ nhưng không ai mua.

Tìm được người mua lúa  rất khó, mặc dù nông dân sẵn sàng chịu lỗ để bán lúa chạy lũ. Bà Lê Thị Trang, ở Hậu Mỹ Bắc B (Cái Bè, Tiền Giang), có 500 giạ lúa chưa bán được: "Hồi lúa có giá, ngày nào thương lái cũng chạy xe, chạy ghe vô tận nhà hỏi mua, một ngày cả chục người. Bây giờ ngồi chờ mỏi mắt ngày này qua ngày nọ mà không thấy ai tới".

Bạn,

Cũng theo báo Sài Gòn Tiếp Thị,  nhà nông lại đối diện với điệp khúc "được mùa, rớt giá",

Một nông dân than với phóng viên:"Hôm đầu tháng, ông bộ trưởng nông nghiệp họp ở An Giang, lên đài khuyến cáo nông dân nếu không có nhu cầu gì bức bách thì đừng nên bán lúa. Nhưng ông bộ trưởng đâu có biết nông dân miền Tây không có chỗ chứa lúa, không bán được lúa thì không có tiền trang trải nợ nần, cuộc sống".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thời, chúng ta đi học, đọc truyện cổ và rơi vào những thế giới tuyệt vời của văn học khi nghe chim và cá nói chuyện với nhau, khi trê và cóc có lời minh giải, khi lục súc tranh công nhau, và vân vân. Thế giới chúng ta đầy những sinh vật sinh động, và chúng ta là một.
Đó không còn là chuyện của nước Tàu xa xôi. Đó là nước Việt Nam hiện nay và trong tương lai gần. Dư đàn ông và thiếu đàn bà. Chỉ vì, ưa sinh con trai hơn là con gái.
Tìm việc làm cực kỳ gian nan, trong tình hình này. Bất kể rằng, người tìm việc đã tốt nghiệp đaị học chuyên ngành.
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ.
Chúng ta đều biết rằng, phá hoại thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Quy luật này ai cũng biết. Và đó là lý do chúng ta phải trân trọng, phải suy nghĩ tận tường trước những quyết định có thể tổn hại thế gian này.
Một thời, chúng ta ngồi trong giảng đường đạị học, miệt mài với chữ nghĩa giữa những tiếng súng vang dội từ xa về. Chúng ta kiên tâm học, vì biết rằng, đại học là nền tảng để xây dựng laị xã hội sau tất cả những ly tán, những đổ vỡ...
Hãy nghĩ tới những ngày thơ ấu của chúng ta, khi được ba mẹ đưa tới trường hàng ngày. May mắn, đó là may mắn. Bởi vì cùng lứa với chúng ta ngaỳ đó, còn rất nhiều học trò bỏ học sớm, để lao động phụ giúp ba mẹ. Nhưng đó là chúng ta ở Sài Gòn, hoàn cảnh kinh tế còn dễ thở, trong khi những nơi dưới quê gian nan hơn nhiều, đặc biệt là ở Miền Bắc.
Kiến thức không tự nhiên mà có. Từ thuở nhỏ, chúng ta học vần abc, rồi học ghép chữ, tập đánh vần thành câu... đều nhờ các thầy cô.
Đất nước đang lệ thuộc phần lớn vào Trung Quốc. Điều này ai cũng thấy. Và ai cũng biết đó là con đường chết chậm, khi nhà nước Hà Nội đã kể như là bán trọn thị trường 90 triệu dân cho nhà nước Bắc Kinh rồi.
Thức ăn bẩn, gây ngộ độc... chuyện này thường quá, và đã trở thành nỗi lo hàng ngày của người dân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.