Hôm nay,  

Nhường Nhà Cho Lúa

25/09/200800:00:00(Xem: 6241)
Bạn,

Theo báo Sài Gòn, những ngày này, tại miền Tây Nam phần,  từ Tiền Giang qua Đồng Tháp, An Giang, Cần Thơ...  ở đâu cũng có cảnh tượng hàng ngàn gia đình phải ăn ở tạm bợ, dành trọn căn nhà để chứa lúa tránh mưa gió. Nhiều gia đình nhà cửa chật hẹp không đủ chỗ chứa lúa, phải chất tràn ra ngoài sân, bên lề đường, che mưa bằng bạt nylon. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về thực trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Trời mưa tầm tã, nhưng chị Nhung ở tổ 4, ấp 3, xã Thới Hưng (huyện Cờ Đỏ, TP Cần Thơ) vẫn ngồi lỳ trong căn chòi dột nát bên bờ ruộng, mắt nhìn đăm đăm 2 hecta lúa chín vàng, nước đã ngập đến cổ bông. Hỏi sao lúa chín mà không cắt, chị phân trần: "Mấy bữa nay, cả xóm kêu bán lúa giá 3 ngàn đồng/kg mà không ai thèm mua. Trời mưa dầm như vầy, cắt lúa vô không có chỗ phơi, lên mộng ráo trọi. Với lại, cắt lúa xong mà không bán được, lấy gì trả tiền thuê nhân công" Thôi, neo thêm vài bữa, tới đâu hay tới đó". Gần đám ruộng của chị Nhung, cả gia đình ông Lê Hồng Thanh nửa tháng qua phải "di cư" ra ăn, ngủ ở chái bếp, nhường toàn bộ căn nhà cho 7 tấn lúa trú ngụ. Ông Thanh cười như mếu: "Hôm cắt lúa xong, thương lái trả 4 ngàn đồng/kg tui định bán. Nhưng nghe đài nói các doanh nghiệp phải mua lúa đảm bảo cho nông dân có lời 40% nên tui neo lại chờ giá, dè đâu bây giờ kêu bán 4 ngàn đồng/kg hổng ai mua".

Ở các địa phương vùng Đồng Tháp Mười và tứ giác Long Xuyên, hàng ngàn nông dân đứng ngồi không yên vì lúa bán không được, không có chỗ trữ trong khi nước lụt đang dâng lên hàng ngày. Ông Nguyễn Văn Hải ở Tân Phú, Tam Nông (Đồng Tháp) chỉ đống lúa gần 1 ngàn giạ trùm kín bạt nylon bên bờ kênh lấp xấp nước, lắc đầu ngao ngán: Năm ngày trước, tui đã phải thuê nhân công dời đống lúa này một lần, bây giờ nước lên tới nữa, kêu người phụ dời lúa lên cao mà chưa có, chạy không kịp nước ngập hết, trời mưa gió dầm dề đâu có nắng để phơi, không khéo hư sạch. Ông Hải kể mấy hôm nay, ngày nào ông cũng lội giáp xứ tìm mối bán lúa, thương lái mua giá nào bán giá đó để chạy nước, chấp nhận chịu lỗ nhưng không ai mua.

Tìm được người mua lúa  rất khó, mặc dù nông dân sẵn sàng chịu lỗ để bán lúa chạy lũ. Bà Lê Thị Trang, ở Hậu Mỹ Bắc B (Cái Bè, Tiền Giang), có 500 giạ lúa chưa bán được: "Hồi lúa có giá, ngày nào thương lái cũng chạy xe, chạy ghe vô tận nhà hỏi mua, một ngày cả chục người. Bây giờ ngồi chờ mỏi mắt ngày này qua ngày nọ mà không thấy ai tới".

Bạn,

Cũng theo báo Sài Gòn Tiếp Thị,  nhà nông lại đối diện với điệp khúc "được mùa, rớt giá",

Một nông dân than với phóng viên:"Hôm đầu tháng, ông bộ trưởng nông nghiệp họp ở An Giang, lên đài khuyến cáo nông dân nếu không có nhu cầu gì bức bách thì đừng nên bán lúa. Nhưng ông bộ trưởng đâu có biết nông dân miền Tây không có chỗ chứa lúa, không bán được lúa thì không có tiền trang trải nợ nần, cuộc sống".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.