Hôm nay,  

Nhường Nhà Cho Lúa

25/09/200800:00:00(Xem: 6212)
Bạn,

Theo báo Sài Gòn, những ngày này, tại miền Tây Nam phần,  từ Tiền Giang qua Đồng Tháp, An Giang, Cần Thơ...  ở đâu cũng có cảnh tượng hàng ngàn gia đình phải ăn ở tạm bợ, dành trọn căn nhà để chứa lúa tránh mưa gió. Nhiều gia đình nhà cửa chật hẹp không đủ chỗ chứa lúa, phải chất tràn ra ngoài sân, bên lề đường, che mưa bằng bạt nylon. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về thực trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Trời mưa tầm tã, nhưng chị Nhung ở tổ 4, ấp 3, xã Thới Hưng (huyện Cờ Đỏ, TP Cần Thơ) vẫn ngồi lỳ trong căn chòi dột nát bên bờ ruộng, mắt nhìn đăm đăm 2 hecta lúa chín vàng, nước đã ngập đến cổ bông. Hỏi sao lúa chín mà không cắt, chị phân trần: "Mấy bữa nay, cả xóm kêu bán lúa giá 3 ngàn đồng/kg mà không ai thèm mua. Trời mưa dầm như vầy, cắt lúa vô không có chỗ phơi, lên mộng ráo trọi. Với lại, cắt lúa xong mà không bán được, lấy gì trả tiền thuê nhân công" Thôi, neo thêm vài bữa, tới đâu hay tới đó". Gần đám ruộng của chị Nhung, cả gia đình ông Lê Hồng Thanh nửa tháng qua phải "di cư" ra ăn, ngủ ở chái bếp, nhường toàn bộ căn nhà cho 7 tấn lúa trú ngụ. Ông Thanh cười như mếu: "Hôm cắt lúa xong, thương lái trả 4 ngàn đồng/kg tui định bán. Nhưng nghe đài nói các doanh nghiệp phải mua lúa đảm bảo cho nông dân có lời 40% nên tui neo lại chờ giá, dè đâu bây giờ kêu bán 4 ngàn đồng/kg hổng ai mua".

Ở các địa phương vùng Đồng Tháp Mười và tứ giác Long Xuyên, hàng ngàn nông dân đứng ngồi không yên vì lúa bán không được, không có chỗ trữ trong khi nước lụt đang dâng lên hàng ngày. Ông Nguyễn Văn Hải ở Tân Phú, Tam Nông (Đồng Tháp) chỉ đống lúa gần 1 ngàn giạ trùm kín bạt nylon bên bờ kênh lấp xấp nước, lắc đầu ngao ngán: Năm ngày trước, tui đã phải thuê nhân công dời đống lúa này một lần, bây giờ nước lên tới nữa, kêu người phụ dời lúa lên cao mà chưa có, chạy không kịp nước ngập hết, trời mưa gió dầm dề đâu có nắng để phơi, không khéo hư sạch. Ông Hải kể mấy hôm nay, ngày nào ông cũng lội giáp xứ tìm mối bán lúa, thương lái mua giá nào bán giá đó để chạy nước, chấp nhận chịu lỗ nhưng không ai mua.

Tìm được người mua lúa  rất khó, mặc dù nông dân sẵn sàng chịu lỗ để bán lúa chạy lũ. Bà Lê Thị Trang, ở Hậu Mỹ Bắc B (Cái Bè, Tiền Giang), có 500 giạ lúa chưa bán được: "Hồi lúa có giá, ngày nào thương lái cũng chạy xe, chạy ghe vô tận nhà hỏi mua, một ngày cả chục người. Bây giờ ngồi chờ mỏi mắt ngày này qua ngày nọ mà không thấy ai tới".

Bạn,

Cũng theo báo Sài Gòn Tiếp Thị,  nhà nông lại đối diện với điệp khúc "được mùa, rớt giá",

Một nông dân than với phóng viên:"Hôm đầu tháng, ông bộ trưởng nông nghiệp họp ở An Giang, lên đài khuyến cáo nông dân nếu không có nhu cầu gì bức bách thì đừng nên bán lúa. Nhưng ông bộ trưởng đâu có biết nông dân miền Tây không có chỗ chứa lúa, không bán được lúa thì không có tiền trang trải nợ nần, cuộc sống".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.