Hôm nay,  

Mưu Sinh Trong ‘Chảo Lửa’

06/03/200700:00:00(Xem: 4774)

Mưu Sinh Trong ‘Chảo Lửa’

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại khu vực phía Nam của miền Trung, người dân tỉnh Ninh Thuận đang đối mặt với cơn hạn hán kéo dài. Không một giọt mưa, chỉ có nắng và gió, gió rát rồi nắng nóng đang ngày ngày thiêu đốt từng mảnh vườn, thửa ruộng, và cơn đại hạn đã đẩy nông dân nơi vùng đất khắc nghiệt này vốn đã chật vật trong cuộc mưu sinh thường nhật lại càng khốn khó hơn. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thảm cảnh của người dân Ninh Thuận hiện nay qua đoạn ký sự như sau.

Cuối tháng hai, cánh đồng xã Nhị Hà (Ninh Phước) ngập một màu vàng cháy của rạ khô. Trong nắng gắt và vắng lặng, một phụ nữ trên 40 tuổi, da đen nhẻm, lầm lũi nhặt nhạnh những trái đậu xanh khô quắt còn sót lại trên đám rẫy nứt nẻ vì mấy tháng liền thiếu nước. Thỉnh thoảng chị lại dừng tay hái, tranh thủ cắt đôi túm cỏ đâu đó trên bờ ruộng nhỏ cho vào bao nilông. Hỏi chuyện, chị bảo cả nhà bốn miệng ăn chỉ sống nhờ ba sào ruộng một vụ, nhưng nắng hạn liên tục từ tháng mười một năm ngoái đến nay đã "cướp" đi nguồn sống duy nhất ấy của gia đình. Để vượt qua, chị phải ngày ngày trên nắng dưới nóng mót cỏ mang bán cho mấy gia đình chăn nuôi lẻ, phụ với tiền làm thuê của chồng độ vài chục ngàn, lo cái ăn cho hai con.

Ngược ra hướng bắc theo quốc lộ 1A, phóng viên về xã Lợi Hải, "tâm hạn" của huyện Thuận Bắc. Trưa nắng như đổ lửa, nóng đến run người. Trên con đường lởm chởm đá dẫn về thôn Bà Râu, 1 nông dân tên làPinăng Té đang cố sức gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ, phía sau là hai bao cỏ và bó củi nhỏ xíu được buộc tuềnh toàng, méo xệch. Anh bảo mất cả buổi sáng đạp xe ra tận Công Hải - cách nhà gần chục cây số - mới kiếm được chừng ấy. Anh tính: một bao cho hai con nghé - tài sản giá trị duy nhất của vợ chồng anh, còn bao kia bán đong vài ký gạo cho cả nhà, củi thì để đun.Ăn sáng lo chiều là tình cảnh hiện nay của hàng trăm nông hộ các xã Phước Hà, Phước Nam, Phước Vinh (Ninh Phước), Phương Hải, Nhơn Hải (Ninh Hải), Lợi Hải (Thuận Bắc), Hòa Sơn (Ninh Sơn)... Đất có, ruộng có nhưng không nước tưới đành phải bỏ hoang, nhiều phận người khốn khó phải rời làng đến nơi khác kiếm việc làm, chăn thuê gia súc...

Bạn,

Cũng theo báo TT, trên những cánh đồng khét nắng dọc dài theo quốc lộ 1A từ xã Phước Minh đến Phước Nam, về Phước Dân, xuống An Hải... ngày ngày từ sáng sớm đến tối mịt luôn có đến vài ngàn con cừu, bê, bò tranh nhau từng cọng cỏ cháy để lây lất qua cơn hạn. Nhìn đàn bò đang bắt đầu trơ xương, một nông dân buồn thiu than với phóng viên: "Mới vào mùa khô đã vậy rồi, vài tháng nữa không biết ra sao đây".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.