Hôm nay,  

Phố Du Lịch Bụi

01/04/200700:00:00(Xem: 6093)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn quận 1 Thành Phố Sài Gòn, có khu phố  Đề Thám không có ranh giới thời gian ngày và đêm, các dịch vụ ăn ở, du lịch, mua sắm, vui chơi, quán bar, cà phê sinh hoạt thâu đêm, không chỉ dành cho Tây balô, ngay cả dân Sài Gòn cũng thường xuyên lui tới. Báo Sài Gòn Tiếp Thị đã mô tả phố  này là "phố du lịch bụi", và ghi nhận toàn cảnh về khu phố Đề Thám qua đoạn ký sự như sau.

Tại khu phố Đề Thám, những quán bar, cà phê ở Đề Thám khác hẳn với khái niệm bar ở những nơi khác bởi không gian mở, thông thoáng, rộng cửa đón khách chứ không kín đáo, âm u, kỳ bí như thường thấy ở các chốn bar, sàn nhảy của Sài Gòn. Nhạc không quá ồn đến độ thót tim hay gây gián đoạn câu chuyện. Đến Đề Thám về đêm, người đi bộ tấp nập, xe cộ ra vào khá hạn chế; quán ăn, cà phê, bar tràn ra cả vỉa hè, con đường hẹp thành phố đi bộ cho du khách. Thêm nét riêng, những quán bar - cà phê mở cửa sáng đêm, hễ còn khách là còn người phục vụ. Ngồi bar vỉa hè, cảm nhận nhịp sống Sài Gòn đêm chầm chậm qua dưới ánh đèn đường cùng gió mát từ sông Sài Gòn lùa đến.

Cùng với bar, khách sạn ở Đề Thám xen kẽ cạnh các công ty lữ hành giá rẻ, đi theo hình thức vé mở (open tour), phục vụ lịch sự, ân cần, chu đáo. Khách sạn phố Tây Đề Thám không chỉ là điểm dừng của dân du lịch bụi, ngay cả những nhân viên văn phòng nơi khác đến Sài Gòn cũng thường chọn ở. Giá các phòng trọ thường từ 7 đô trở lên, có những mùa vắng khách giá phòng còn thấp hơn. Kiếm ngay trung tâm những khách sạn với dịch vụ tương tự sẽ khó tìm được mức giá thấp đến thế. Hơn nữa, các loại hình ăn uống đủ dạng ẩm thực, Tây - ta - Tàu đều có và phục vụ 24/24.

Các hãng lữ hành đường dài, thường đi tour xuyên Việt, tour miền Tây và tour Campuchia mở ra san sát có chuyến đi mỗi ngày sáng - chiều. Trước đây, loại hình du lịch bụi đa phần chỉ người nước ngoài chọn, nay qua thời gian, lượng khách trong nước mà đa số sinh viên, học sinh, những người trẻ ưa du lịch theo tour giá rẻ cũng thường chọn những hãng lữ hành Đề Thám.

Bạn,

 Cũng theo báo SGTT, cư dân và khách du lịch ở Đề Thám đủ dạng, đủ ngành nghề khác nhau, thoạt nhìn thấy người nước ngoài đông hơn người Việt. Nhiều người đến phố lần đầu không khỏi ngạc nhiên khi thấy những chú nhỏ dáng vẻ bụi đời, hay bác xích lô líu lo tiếng Anh bồi nhưng phát âm "chuẩn" không khác người bản xứ bởi được trải nghiệm thường xuyên với khách phương xa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm việc trong thời kinh tế suy thoáí cực kỳ gian nan, bất kể rằng đang có bằng cấp cử nhân, hay thạc sĩ...
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.