Hôm nay,  

Xóm Xe Bò

19/02/200800:00:00(Xem: 6024)

Bạn,

Theo báo Tuổi Trẻ, tại vùng ngoại thành Hà Nội có 1 xóm nghèo mà quanh năm suốt tháng, cuộc sống của cư dân xóm này luôn  gắn chặt với những cuốc xe kéo, mang những giọt mồ hôi khó nhọc đổi lấy đồng tiền bát gạo. Họ là dân tứ xứ rồi qui tụ lại ở các thôn Hạ, thôn Thượng ở xã Mễ Trì, tạo nên "xóm xe bò". Báo Tuổi Trẻ ghi nhận về cuộc mưu sinh khốn khổ cuả người dân xóm này qua đoạn ký sự như sau.

“Xóm xe bò" hình thành gần chục năm nay, khi hàng loạt công trình xây dựng quanh đó đua nhau mọc lên: khu liên hợp thể thao  Mỹ Đình, Trung tâm hội nghị  và hàng chục khu chung cư cao cấp, khách sạn, nhà cao tầng...

Hàng ngày, từ tờ mờ sáng, trong cái lạnh buốt da, từng đoàn người ở "xóm xe bò" đã rục rịch sửa soạn lên phố kiếm việc làm. Công việc của họ là kéo, chở hàng vật liệu xây dựng hoặc bất cứ cái gì cần chở, kéo bằng tay.Đang hì hục kéo xe, anh Huấn (quê Hậu Lộc, Thanh Hóa) khoe với  phóng viên đồ nghề của mình, đó là một chiếc xe kéo tay trị giá 700 ngàn đồng và vài cái cuốc, xẻng... "Trông lèo tèo vậy thôi nhưng đó là cả gia sản tôi phải tích cóp dành dụm nửa năm trời mới mua được đấy". Nói đoạn, Huấn vắt ngang thừng trên vai, tay nắm lấy hai càng xe rồi dốc ngược chếch theo góc 45 độ cứ thế lấy hết sức bình sinh kéo. Anh bảo những hôm chủ giục hoặc việc nhiều phải cắm đầu mà chạy cho kịp. Mùa hè rát bỏng chân, mùa đông đường nhầy nhụa chỉ chực té ngã. "Những ngày đầu chưa quen, hai bên vai, lưng và khớp gối đau ê ẩm, nhiều lúc tưởng nó gãy gập làm đôi vậy. Nhưng rồi kéo mãi cũng quen, đến lúc những lớp da cũ bong vảy rồi chai sạn dần, kéo không còn cảm giác đau nữa, chỉ thấy mệt thôi", Huấn kể.

Dãy trọ trong "xóm xe bò" là những căn phòng lụp xụp chật chội nằm san sát, mỗi phòng rộng chưa đầy 10m2 mà 4-5 người sống chen chúc nhau. Bình (quê Tiên Lữ, Hưng Yên) cười hề hề: "Tối đến cứ lăn đại ra nền ximăng mà ngủ, không chiếu cũng chẳng cần màn, vừa rộng, vừa mát." Dân kéo xe cũng có "lãnh địa" làm ăn riêng rẽ và những điều luật bất thành văn, tất cả những qui định đó đều được tuân thủ khá nghiêm ngặt. "Lãnh địa" thường được phân chia khá cục bộ, dân tỉnh nào có "chợ cơ bắp" riêng của tỉnh đó:  Ai "vi phạm" thì... bị đòn. Cũng phận nghèo với nhau nhưng vì miếng ăn người ta sẵn sàng "tẩn" nhau nhừ tử.

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, một thợ kéo cho biết một ngày chạy cật lực vài chục cuốc xe tổng cộng cũng kiếm được 50 ngàn-60 ngàn đồng (chưa đến 4 Mỹ kim), nếu không ốm đau, bệnh tật thì trừ tiền ăn, tiền phòng trọ, chỉ còn gom góp được 700 ngàn-800 ngàn đồng/tha'ng gửi (chưa đến 50 Mỹ kim) về quê cho vợ con. Với họ đó là số tiền rất lớn, nếu ở nhà làm lúa cả mùa cũng không có được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là Việt Nam mình có ngôi trường bắt đầu cấm học sinh lên trang Facebook nói xấu thầy cô.
Đó là chuyện muôn đời tại Việt Nam: đốt tiền dân vô tôi vạ.
Bạn thân, đó là chuyện lạ, chuyện rất lạ: một băng hình ngắn, khoảng 1 phút đồng hồ, cho thấy một chú chuột đứng chắp tay lạy Phật.
Khi chúng ta viết những dòng này, Tết Tây đã trôi qua cả hai tuần lễ, và Tết Ta còn vài tuần nữa là tới. Chúng ta với tình bạn nhiều thập niên thực sự đã trật nhịp với thời gian, không gian... và nối kết bây giờ may ra chỉ còn vài nhịp cầu, trong đó Tết Ta là một.
Đó là hoàn cảnh của rất nhiều sinh viên tốt nghiệp bậc cử nhân: ra trường, tìm việc hoài không được, thế là phải treo bằng.
Đó có thể gọi là loạt truyện dài “sau cổng tam quan,” khi quyền lực chính quyền địa phương dính vào các thủ tục sắp xếp nhân sự cho nhà chùa.
Thành phố Huế lúc nào cũng tuyệt vời, bất kể mọi xao động của cuộc đời.
Đó là những chuyện buồn nhất trong đời nhà giáo: mình phải làm chuyện phi pháp, chuyện phi đạo lý... để được vào vị trí một nhà giáo giảng dạy rằng học trò cần sống hợp pháp, hợp đaọ lý...
Hộ khẩu là một phương pháp kiểm soát ngặt nghèo nhất trong lịch sử nhân loại, thậm chí ngay như những đứa con trong bụng đã bị nhà nước bạc đãi về chăm sóc sản khoa vì hoàn cảnh y tế bà mẹ không hộ khẩu.
Đó là chuyện rất lạ... Khi thương lái mua lá điều không, rồi bị tìm chât1 vấn liền đốt rụi và trốn đi. Có phải thu mua lá điều khô là để phá hoại các vườn điều đang ra hoa của Việt Nam? Có phải để xóa sổ thành tích xuất khẩu hạt điều của VN bằng cac1h làm rụi lá trước khi cây thu hoạch được?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.