Hôm nay,  

Xóm Xe Bò

19/02/200800:00:00(Xem: 5939)

Bạn,

Theo báo Tuổi Trẻ, tại vùng ngoại thành Hà Nội có 1 xóm nghèo mà quanh năm suốt tháng, cuộc sống của cư dân xóm này luôn  gắn chặt với những cuốc xe kéo, mang những giọt mồ hôi khó nhọc đổi lấy đồng tiền bát gạo. Họ là dân tứ xứ rồi qui tụ lại ở các thôn Hạ, thôn Thượng ở xã Mễ Trì, tạo nên "xóm xe bò". Báo Tuổi Trẻ ghi nhận về cuộc mưu sinh khốn khổ cuả người dân xóm này qua đoạn ký sự như sau.

“Xóm xe bò" hình thành gần chục năm nay, khi hàng loạt công trình xây dựng quanh đó đua nhau mọc lên: khu liên hợp thể thao  Mỹ Đình, Trung tâm hội nghị  và hàng chục khu chung cư cao cấp, khách sạn, nhà cao tầng...

Hàng ngày, từ tờ mờ sáng, trong cái lạnh buốt da, từng đoàn người ở "xóm xe bò" đã rục rịch sửa soạn lên phố kiếm việc làm. Công việc của họ là kéo, chở hàng vật liệu xây dựng hoặc bất cứ cái gì cần chở, kéo bằng tay.Đang hì hục kéo xe, anh Huấn (quê Hậu Lộc, Thanh Hóa) khoe với  phóng viên đồ nghề của mình, đó là một chiếc xe kéo tay trị giá 700 ngàn đồng và vài cái cuốc, xẻng... "Trông lèo tèo vậy thôi nhưng đó là cả gia sản tôi phải tích cóp dành dụm nửa năm trời mới mua được đấy". Nói đoạn, Huấn vắt ngang thừng trên vai, tay nắm lấy hai càng xe rồi dốc ngược chếch theo góc 45 độ cứ thế lấy hết sức bình sinh kéo. Anh bảo những hôm chủ giục hoặc việc nhiều phải cắm đầu mà chạy cho kịp. Mùa hè rát bỏng chân, mùa đông đường nhầy nhụa chỉ chực té ngã. "Những ngày đầu chưa quen, hai bên vai, lưng và khớp gối đau ê ẩm, nhiều lúc tưởng nó gãy gập làm đôi vậy. Nhưng rồi kéo mãi cũng quen, đến lúc những lớp da cũ bong vảy rồi chai sạn dần, kéo không còn cảm giác đau nữa, chỉ thấy mệt thôi", Huấn kể.

Dãy trọ trong "xóm xe bò" là những căn phòng lụp xụp chật chội nằm san sát, mỗi phòng rộng chưa đầy 10m2 mà 4-5 người sống chen chúc nhau. Bình (quê Tiên Lữ, Hưng Yên) cười hề hề: "Tối đến cứ lăn đại ra nền ximăng mà ngủ, không chiếu cũng chẳng cần màn, vừa rộng, vừa mát." Dân kéo xe cũng có "lãnh địa" làm ăn riêng rẽ và những điều luật bất thành văn, tất cả những qui định đó đều được tuân thủ khá nghiêm ngặt. "Lãnh địa" thường được phân chia khá cục bộ, dân tỉnh nào có "chợ cơ bắp" riêng của tỉnh đó:  Ai "vi phạm" thì... bị đòn. Cũng phận nghèo với nhau nhưng vì miếng ăn người ta sẵn sàng "tẩn" nhau nhừ tử.

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, một thợ kéo cho biết một ngày chạy cật lực vài chục cuốc xe tổng cộng cũng kiếm được 50 ngàn-60 ngàn đồng (chưa đến 4 Mỹ kim), nếu không ốm đau, bệnh tật thì trừ tiền ăn, tiền phòng trọ, chỉ còn gom góp được 700 ngàn-800 ngàn đồng/tha'ng gửi (chưa đến 50 Mỹ kim) về quê cho vợ con. Với họ đó là số tiền rất lớn, nếu ở nhà làm lúa cả mùa cũng không có được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm việc trong thời kinh tế suy thoáí cực kỳ gian nan, bất kể rằng đang có bằng cấp cử nhân, hay thạc sĩ...
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.