Hôm nay,  

Xóm Không Tên

15/04/200700:00:00(Xem: 4485)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Bình Dương, cách đây gần 20 năm, có một số gia đình cư dân ở nơi khác đến ấp Bình Đường III  xã An Bình (Dĩ An) lấn chiếm đất tại khu vực đường ray xe lửa để xây dựng nhà ở. Do xây dựng không có giấy phép đã dẫn đến một số khó khăn mà họ phải gánh chịu khi thực hiện một số giao dịch dân sự, thế chấp ngân hàng và các loại giấy tờ liên quan đến "hộ khẩu" (sổ gia đình). Vì thế, nhiều người dân ví nơi đây là "xóm không tên". Báo Bình Dương ghi nhận thực trạng xóm này qua đoạn ký sự như sau.

Đoạn đường từ cầu vượt Sóng Thần chạy đến cầu Gió Bay dài khoảng hơn 1km, thuộc ấp Bình Đường III, hiện đã có hơn 170 căn nhà cấp 4 được cất san sát liền kề nhau với hơn 400 ngườiđang sinh sống. Cứ mỗi buổi chiều, những đứa trẻ thơ trong xóm nô đùa bên nhau nhưng chúng đâu có biết gia đình mình sống ở đây thuộc thành phần tạm cư. Lý do: Trong những năm qua, một số gia đình  từ nơi khác đến đây để tự sang nhượng đất và một số khác lấn chiếm đất nằm trong khu vực bảo vệ hành lang đường sắt theo quy định của ngành đường sắt để cất nhà đã làm khó khăn trong công tác quản lý của địa phương. Từ nguyên nhân này, họ chỉ được địa phương xem xét và cấp sổ theo diện tạm trú. Không có hộ khẩu, cuộc sống của người dân nơi đây gặp rất nhiều trở ngại khi thực hiện các giao dịch dân sự, vay vốn, làm giấy kết hôn, khai sinh cho con...

Bà Đào Thị Bính ở tổ 36, nói: "Tôi là một trong những công dân đầu tiên khai sinh ra cái "xóm không tên” này. Quê ở tận miền Bắc, do hoàn cảnh gia đình, năm 1992, bà Bính về đây mua lại miếng đất để cất nhà. Hồi đó khu vực này còn hoang vắng, chỉ lèo tèo có mấy cái nhà. Đến những năm sau này người dân ở khắp nơi đổ về sang nhượng đất để tiếp tục cất nhà. Và đến nay khu đất này đã có gần 200 căn nhà mọc lên. Ông Phạm Kim Phước có 2 người con vừa thi vào đại học. Gần 20 năm qua, con của ông cùng theo cha mẹ vào ấp Bình Đường III, đến giờ này ông cũng thuộc diện không có khẩu. Khi 2 người con thi vào đại học, sắp đến ngày đi thi ông phải tất bật dẫn 2 con chạy về  Hải Phòng để làm chứng minh cho con. Nhưng về đến nơi ông tá hỏa khi nghe cán bộ ở đây phán quyết: Đã mấy chục năm ông đã bỏ nhà ra đi và nhiều lần địa phương đi phúc tra nhưng vẫn không còn. Vả lại các quỹ đóng góp ở địa phương gia đình ông không tham gia nên địa phương quyết định xóa khẩu! Để có được giấy chứng minh thư cho các con ông phải cậy đến người quen nhờ cứu giúp! Giờ này, khi công việc liên quan đến các loại giấy tờ thì ông cũng như nhiều cư  dân ở đây rất lo sợ.

Bạn,

Cũng theo báo Bình Dương, hàng năm, đến mùa tựu trường thì cả xóm kéo nhau "gõ cửa" đến chính quyền địa phương để xác nhận tạm trú cho con. Nhiều cặp vợ chồng đã kết hôn nhưng không có "hộ khẩu" nên làm giấy kết hôn không được. Và đặc biệt có một số người hiện nay đang mang trong mình những con số "không": Không hộ khẩu, không làm được căn cước, không có giấy kết hôn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.