Hôm nay,  

Kinh Hoàng Nước Uống

09/06/200700:00:00(Xem: 5255)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại TPSG, người dân đang hoảng vía vì nước tương có nhiễm chất gây ung thư, sợ hãi vì các loại thực phẩm có chứa hoá chất gây độc hại cho cơ thể. Nhưng có một thứ còn nguy hiểm hơn, đó là nước sinh hoạt nhiễm bẩn. Một số rất đông người dân ở nhiều quận đang sử dụng các nguồn nước ô nhiễm. Báo Lao Động ghi nhận thảm họa này qua đoạn ký sự như sau.

Liên tục trong các ngày từ 3-6/6, nhiều cư  dân ở các quận Tân Bình, Phú Nhuận, quận 8, Bình Tân, Tân Phú kêu trời vì nước máy đục như nước cống và có mùi tanh. Dọc theo hẻm 368 đường CMT8, phường 4 quận TB, và các con hẻm lân cận có hàng trăm căn nhà, trong đó có hàng chục quán ăn, quán giải khát. Những hàng quán này chắc chắn không thể mua nước tinh khiết về để nấu thức ăn bán cho khách. Làm được vậy thì rất tốt, nhưng lỗ là cái chắc, nước tinh khiết dùng cho cả quán ăn chịu sao xiết. Trên địa bàn quận Tân Bình, Bình Tân, một bộ phận rất lớn dân cư không có nước máy để sử dụng, nên họ phải khoan giếng lấy nước sinh hoạt. Nhưng có một điều, không ai biết được chất lượng nguồn nước mà họ đang sử dụng. Họ khoan giếng, lấy nước và tự kiểm nghiệm bằng mắt thường, cứ thấy nước trong tất nhiên là nước sạch.

Đến khu vực nghĩa trang Bình Hưng Hoà để tìm hiểu thêm về nước sinh hoạt, phóng viên mới thấy người dân khu vực này đang sử dụng nguồn nước có nguy cơ ô nhiễm rất cao. Ở đây có khu nghĩa địa lớn, tồn tại cả trăm năm nay. Rời khu nghĩa địa, phóng viên đến các cụm dân cư chung quanh khu "xử lý rác Gò Cát". Với diện tích chôn rác rộng khoảng 17 hécta và tiếp nhận 3,000-4,000 tấn rác/ 1 ngày, đây là địa chỉ gây ô nhiễm lừng danh nhất đất Sài Gòn. Ông Đỗ Văn Chiến, ngụ 649 QL1A, phường Bình Hưng Hoà, quận Bình Tân, chủ quán nước ngay trước khu  rác tâm sự: "Mấy năm nay dân ở đây chịu đựng mùi hôi thối của bãi rác này nên quen rồi. Đôi lúc tôi nhìn ra đường, thấy người đi đường đưa tay bịt mũi, bụm mặt, nhổ nước bọt mới biết rằng không khí đang bị ô nhiễm, đang rất hôi thối, nhưng lỗ mũi mình quá quen với nó nên không biết". Kinh khủng hơn là nguồn nước mà gia đình ông Chiến đang sử dụng để nấu ăn, bán nước giải khát cho khách đi đường hàng ngày được lấy lên ở độ sâu chỉ vỏn vẹn 30m và cách bãi rác Gò Cát chưa đầy 50m. Dọc theo các nhà dân sống chung quanh bãi rác, phóng viên sợ chết khiếp vì mùi hôi, và không hiểu tại sao người dân có thể chịu đựng được suốt bao năm nay. Nhưng đáng sợ nhất là nước. Toàn bộ nhà dân chung quanh bãi rác đều khoan giếng lấy nước.

Bạn,

Cũng theo báo LĐ, tại khu vực nói trên, nguồn nước rỉ từ vài ngàn tấn rác mỗi ngày chảy đi đâu ngoài con đường thấm vào lòng đất. Người dân cũng không có cách lựa chọn nào khác ngoài việc hút nước dưới lòng đất lên để sử dụng . Họ biết rất rõ nguồn nước ở đây bị ô nhiễm nặng, nhưng không còn cách nào khác là phải tự cứu mình trước. Mỗi nhà sử dụng một dụng cụ lọc nước, hút nước giếng khoan lên rồi cho vào bình lọc để dùng hàng ngày.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.