Hôm nay,  

Sinh Viên Cá Độ, Đánh Đề

07/12/200700:00:00(Xem: 4596)

Bạn,

Theo ghi nhận của các báo trong nước, thời gian qua,  tại nhiều tỉnh, thành phố ở Việt Nam, nhiều vụ án hình sự  nghiêm trọng xảy ra gây xôn xao dư luận mà can phạm  lại là sinh viên, học sinh. Nhiều sinh viên có máu đỏ đen, tham gia đánh đề, cá độ bóng tròn, thua tiền, lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Hết tiền, nhiều sinh viên làm liều, kiếm tiền bằng cách đi lừa đảo, trộm cắp tài sản, thậm chí giết người. Báo Cần Thơ ghi nhận thực trạng này tại địa phương qua đoạn ký sự như sau.

Dịp vòng loại EURO vừa qua, theo chân một số sinh viên của Trường Đại học Cần Thơ, phóng viên tận mắt chứng kiến máu "đỏ đen" của giới sinh viên. Dù gần quá nửa đêm, trận thư hùng giữa hai đội tuyển Anh và Nga mới khai cuộc, nhưng V., sinh viên năm thứ 4, chuyên ngành điện tử đã có mặt tại quán cà phê trên đường Trần Văn Hoài từ lúc trời vừa sập tối. Chuông điện thoại của V. đổ liên hồi. V. cũng bấm máy gọi liên tục, với nội dung: "Chấp bao nhiêu" Tôi 4 chai (tức 4 trăm ngàn đồng) nghen!". Tham gia vào nhóm "bình luận viên" bóng đá của V. còn có gần chục sinh viên học nhiều ngành nghề khác nhau. Sau trận đó, V thua đứt 4 trăm ngàn đồng. Thua độ, V. cùng đám bạn ai nấy đều thấm mệt, ngáp dài. "Thức đêm thế này sao ngày mai đi học nổi"", đồng nghiệp đi cùng phóng viên thắc mắc. Hít một hơi thuốc lá thật sâu, V. nói: "Học hành gì, về ngủ, ngày mai kiếm tiền cá độ tiếp". Tìm hiểu qua những người bạn của V.,  phóng viên được biết dù đang học năm thứ 4 nhưng V. còn nợ rất nhiều môn và khó có cơ hội ra trường đúng thời hạn. Và tình trạng sinh viên trượt dài vào con đường tệ nạn xã hội  rồi sau đó dẫn đến phạm pháp không phải là ít.

Điển hình như vụ án giết người cướp tài sản xảy ra cách đây không lâu ở phường Hưng Lợi, quận Ninh Kiều, gây xôn xao dư luận. Kẻ thực hiện hành vi cướp táo tợn này là Trần Tấn Nam (sinh năm 1983, ở tỉnh Bến Tre),  sinh viên chuyên ngành Y khoa của Trường Đại học Y Dược Cần Thơ.  Là sinh viên nhưng Nam thích đánh đề hơn học. Tiền hàng tháng của gia đình gởi cho, Nam "nướng" hết cho số đề. Cạn tiền, túng thiếu, ngày 4-9-2007, Nam đến hẻm 132 (phường Hưng Lợi), phát hiện chị Nguyễn Thị Cẩm Hồng ngồi trong nhà có đeo nữ trang. Nam đi thẳng vào nhà chị Hồng, quan sát thấy vắng người liền bất ngờ dùng búa đập vào đầu chị Hồng để cướp tài sản. Nghe tiếng kêu cứu, người dân địa phương kịp thời chạy đến giải cứu, đưa nạn nhân đi cấp cứu ở bệnh viện và bắt giữ Nam giao cho công an. Điều đáng lo ngại ở vụ án này là Nam thực hiện hành vi giữa ban ngày với hung khí vô cùng nguy hiểm.

Bạn,

Cũng theo báo Cần Thơ, trao đổi với phóng viên, người nhà của Nam hết sức bàng hoàng cho biết: "Nam học ở  Cần Thơ hơn 5 năm nhưng gia đình chỉ đi thăm được vài lần vì gia cảnh cũng khó khăn, đơn chiếc, Nam luôn báo với gia đình là học tập rất ổn. Trước khi thực hiện hành vi phạm tội, Nam nhiều lần gọi điện về nhà xin tiền, với lý do cần tiền để đóng tiền học phí, học ngoại ngữ".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.