Hôm nay,  

Lo Sợ Lúa Rơm Bị Đốt

31/03/200800:00:00(Xem: 4219)

Bạn,

Theo báo Thanh Niên, tại 1 ấp thuộc huyện Măng Thít, tỉnh Vĩnh Long, nhiều nông dân đang   sống trong tâm trạng lo âu vì lúa rơm bị  cháy. Tại ấp này, lúa vừa thu hoạch, rơm để sau nhà bị kẻ lạ phóng hỏa đốt sạch. Hàng loạt vụ cháy lúa, rơm  không tìm ra thủ phạm đã khiến người dân hoang mang. Báo Thanh Niên ghi nhận  về những vụ cháy  lúa rơm tại  địa phương này như sau. 

Giữa trưa ngày 26.3,  phóng viên đến nhà anh Hồ Văn Quéo, ấp Phước Chí A, xã Bình Phước, Măng Thít, Vĩnh Long. Chỉ đống rơm nằm cạnh mái hiên nhà, anh Quéo than: "Gia đình tôi đang ngồi trên lửa", vì lo sợ không biết kẻ xấu đến châm lửa lúc nào. Anh Quéo lo sợ nói: "Đống rơm này có thể cháy bén qua nhà lá mấy hồi; có chuyện gì mình lớn còn chạy được, chỉ sợ cho ba đứa con nhỏ mê ngủ". Trước đó, vào đêm mồng 8 tháng giêng âm lịch, khoảng 2 giờ 30 sáng, đang ngủ ngon, thình lình anh choàng tỉnh khi nghe tiếng la: "Cháy, cháy, cháy nhà chú Quéo!". Nghe la, anh Quéo hoảng sợ phóng ra khỏi mùng thì thấy phía sau nhà đỏ rực. 5  sào rơm chất đó để dành cho bò ăn đã bị ai đó chơi ác châm lửa. Chưa kịp hoàn hồn thì vài ngày sau chuồng bò của anh lại xảy ra chuyện. Đang đêm anh tỉnh giấc khi nghe 2 con bò nuôi rống inh ỏi. Tưởng chúng khát nước, anh đem nước ra thì thấy chuồng bò đã bốc lửa. Nếu hôm đó không có hàng xóm tiếp cứu thì 2 con bò của anh đã thành bò thui!

Anh Hồ Văn Oanh cùng địa phương cũng bị đốt rơm nhiều lần. Lần thứ nhất vào đêm mồng 3 Tết, đống rơm gần 7 sào bị đốt, nhờ phát hiện dập lửa kịp thời nên chỉ thiệt hại 1  sào rơm. Tưởng chuyện đã yên ai ngờ bốn hôm sau, gia đình anh đi làm đồng thì kẻ xấu lại đến phá. Lần này xảy ra vào ban ngày nên việc chữa cháy thuận tiện hơn. Quá hoảng, anh gom toàn bộ số rơm còn lại để gần vách nhà. Tưởng vậy kẻ xấu sẽ ngại ai ngờ vẫn bị phá. Một đêm đang ngủ, anh nghe nóng hầm hập, gió thổi ù ù, anh nhìn qua cửa sổ thì thấy lửa bốc cao ngay đống rơm.Một số  gia đình  cư dân trong ấp cũng bị kẻ xấu đốt phá, như anh Bình nhà có trên 10 sào rơm đang đêm bị đốt sạch. Mới đây đêm 25.3, nhà ông Hai có 1  sào rơm cũng tự nhiên bốc hỏa. Những nạn nhân này cho hay không có chuyện vô tình ném tàn thuốc hay con nít thức đêm phá. Điều người dân lo sợ là nơi đây có vườn tược và nhiều nhà lá, nếu không phát hiện kịp để cháy lây lan thì hiểm họa khôn lường.

Bạn,

Cũng theo báo Thanh Niên, trong khi người dân ấp Phước Chí A đau đầu với rơm cháy thì tại ấp Mỹ Điền, xã Mỹ Phước, huyện Măng Thít dân trồng lúa cũng lo sốt vó tìm cách thu hoạch lúa sớm vì chẳng biết lúa mình bốc cháy lúc nào.   Báo Thanh Niên nêu ra trường hơp một nông dân từ nơi khác qua đây thuê 4  sào ruộng trồng lúa, ngày 12 tháng3/2008, nông dân này thu hoạch được trên 100 giạ, sáng hôm trở lại thì cánh đồng lúa chỉ còn là đống tro tàn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.