Hôm nay,  

Dự Án ‘đồng Hoang’

16/04/200900:00:00(Xem: 3058)

DỰ ÁN ‘ĐỒNG HOANG’

Bạn,
Hiện nay, tại thành phố Sài Gòn có rất nhiều dự án đất nền bỏ trống. Không ít dự án "hoành tráng" nhưng chỉ xây dựng lèo tèo được vài căn nhà còn lại cỏ mọc um tùm như những cánh đồng hoang giữa phố, như "những miếng da beo loang lổ" gây nhếch nhác cho bộ mặt đô thị và gây lãng phí về  đất đai.  Báo SGGP ghi nhận về hiện trang này như sau.
Một dự án được giao đất từ năm 2007, tổng diện tích 6 hécta với số lượng trên 200 nền nhà, cơ sở hạ tầng đầy đủ, có công viên, hệ thống đèn chiếu sáng... nhưng đến nay chỉ xây dựng được vài căn nhà, đó là dự án đất nền khu dân cư Trường Thạnh 1, tọa lạc tại đường Tam Đa, phường Trường Thạnh, quận 9 TPSG. Cũng nằm ở quận 9, dự án khu đô thị mới Đông Tăng Long khá rộng nhưng cũng chỉ mới xây được một số ngôi nhà, còn lại là đất để trống. So với dự án Trường Thạnh 1 thì dự án Trường Thịnh (nằm trên đường Nguyễn Duy Trinh, quận 2) gần trung tâm thành phố hơn, lại nằm trên trục đường chính nối quận 2 và quận 9, vị trí đẹp và cơ sở hạ tầng (cống thoát nước, vỉa hè lát gạch, điện thắp sáng...) khá tốt. Chủ đầu tư dự án này được giao đất đã lâu nhưng đến nay gần như bỏ trống. Một dự án khá rộng nằm liền kề đó cũng đang bị bỏ hoang, khiến cho tổng thể hai dự án ráp lại với nhau càng thêm "bao la". Điều đáng nói là đi vào sâu bên trong, đường giáp ranh giữa 2 dự án là rác thải trông rất nhếch nhác.


Nằm cách ngã ba Đỗ Xuân Hợp - Nguyễn Duy Trinh (Q.2) không xa là một dự án khá “hoành tráng” khác: Khu dân cư Đông Thủ Thiêm (thuộc phường Bình Trưng Đông, Q.2). Phải thừa nhận dự án này khá đẹp, cơ sở hạ tầng tốt, đặc biệt là đường nội bộ rộng, thiết kế bài bản, thế nhưng vẫn vắng bóng những căn nhà. Cũng nằm trên đường Đỗ Xuân Hợp, một dự án cũng trong tình trạng "đồng trống không nhà" là dự án khu nhà ở cao cấp Phước Long B. Dự án này đã có cơ sở hạ tầng nhưng đang bị xuống cấp do bỏ hoang lâu ngày...
Phóng viên  không có số liệu thống kê về các dự án "đồng hoang" nhưng qua khảo sát thì các dự án kiểu này nằm nhiều nhất ở các quận 2, quận 9, quận 7 (khu Nam Sài Gòn), Nhà Bè, Bình Chánh, Hóc Môn, Củ Chi, Thủ Đức, quận 12, Bình Tân, Tân Phú...
Bạn,
Cũng theo báo SGGP, sở dĩ tình trạng này xảy ra nhiều năm nay, theo  giải thích của tổng giám đốc một công ty địa ốc là do phần lớn đất nền đang bỏ trống hiện nay là nằm trong tay người đầu cơ, còn người mua với mục đích xây nhà ở thực sự rất ít. Người mua đất để đầu cơ thì không dại gì xây nhà vì khó bán, để đất trống sang tay kiếm lời thì lợi hơn. Trong khi một số người sở hữu nền đất với nhu cầu để ở thật thì bất bình trước tình trạng khi dự án được duyệt bao giờ cũng có nhiều hạng mục phúc lợi như công viên, khu thiếu nhi, trung tâm mua sắm, trường học... nhưng trên thực tế lại là "con số không."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã tới lúc phải cảnh giác đủ thứ về thức ăn. Người xưa có nói, trăm bệnh là từ miệng vào. Câu này không chỉ nói đơn giản về tâm bệnh, như tật nói xấu, tật chửi mắng, tật gièm pha, tật ton hót... mà thân bệnh là nói về sức khỏe.
Sau khi nhận ra rằng đang có hàng loạt Giáo Sư Tiến Sĩ tại Việt Nam khi giao tiếp với người ngoaị quốc chỉ bằng ngôn ngữ tay quơ chân múa, nhà nước bấy giờ mới ra quyết định buộc phải giao tiếp bằng ngoại ngữ.
Mới hôm trước, nghe một quan chức ra lệnh đánh thuế đàn bà đẻ... May mắn bây giờ, các quan đổi ý, cho miễn thuế đẻ... Đó là thuế thu nhập cá nhân (TNCN)...
Không ai ngờ rằng Việt Nam rồi cũng trở thành một trung tâm động đất.
Đó là chuyện xảy ra tại những nơi được xem là trí tuệ của tương lai đất nước, mà thông tấn VietnamNet gọi bằng ngôn ngữ văn chương khi nêu lên tựa đề “Báo động đại học Việt thiếu 'linh hồn'...”
Cuộc đời có những chuyện cực kỳ bí hiểm. Không cách nào hiểu được. Như trường hợp mới đây ở. Tây Ninh “Cụ bà tắt thở, chết đi sống lại rồi "biến thành người khác"...”
Một thời chúng ta có cơ duyên học về Đào Tấn, và những dòng thơ trong tuồng ông viết vẫn làm rung động nhiều thế hệ về sau. Đó là những dòng thơ ngậm ngùi của thời Pháp thuộc, hồi cuối thế kỷ 19, khi thấy vua quan lơ laó, đất nước bị chà đạp dưới gót giày Tây.
Nghề nông hầu như khi nào cũng nghèo. Đó là lý do chúng ta thấy những đợt dân nhập cư nhiều thập niên qua bỏ quê lên tỉnh. Không chỉ vì việc làm ở tỉnh thành lương cao hơn, đỡ cực nhọc hơn, mà cơ hội lúc nào cũng sẵn sàng cho con em mình. Bởi thế, tuổi trẻ miền quê ước mơ lớn vẫn là lên tỉnh thành để học...
Tiền chùa là tiền của chùa.... Trước giờ dân chúng Việt Nam hễ nói chuyện tiền chùa, không thực sự nói là tiền nhà chùa, mà hầu hết trường hợp là ám chỉ tiền chính phủ được cán bộ xài vô tội vạ.
Thật là vô lượng phước đức khi có ai dùng lời ca tiếng nhạc để xưng tán Đức Phật.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.