Hôm nay,  

Dân Đảo ‘khát’ Nước

09/06/200900:00:00(Xem: 5902)

DÂN ĐẢO ‘KHÁT’ NƯỚC

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại vùng biển tỉnh Kiên Giang, miền Tây Nam phần, cư dân  quần đảo Nam Du (huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang), đang "khát" nước ngọt. Các giếng đào, giếng khơi gần như cạn kiệt. Người dân phải vét từng lon một. Những năm mùa khô kéo dài, người dân chia lịch để vét nước. Nước chảy ra bao nhiêu, vét hết bấy nhiêu. Nước ít nên phải vét luôn cặn, cát rồi lắng lại để uống.  Các gia đình cử người đi "canh" nước, ngủ xếp hàng chờ đến lượt mình. Những mạch nước ngầm hiếm hoi vắt kiệt sức vẫn không thể cung cấp đủ nước ngọt cho người dân sử dụng. Báo Cần Thơ ghi nhận thực trạng này như sau.
Tại quần đảo Nam Du, ông Trần Văn Tuấn, 17 năm sinh sống trên Hòn Mấu, cho biết: "Nước ngọt trở thành nỗi ám ảnh. Có những đêm đang ngủ, tôi bỗng la thất thanh vì chiêm bao thấy có người lấy cắp thùng nước ngọt của mình vừa "mót" được! Nhờ trời, năm nay mưa sớm, giếng vẫn còn chút nước. Hạn chừng nửa tháng thì giếng cạn queo. Lại phải ngủ tại giếng chờ... vét nước!".


Liên tục nhiều cơn mưa đầu mùa năm nay không làm dịu được cơn khát. Cư dân trên quần đảo 21 hòn này chủ yếu trông chờ vào nguồn nước duy nhất tại Bãi Ngự ở Hòn Lớn (xã An Sơn, huyện Kiên Hải). Vị trí "đối sơn tích thủy" của khu vực này đã tạo ra nguồn nước ngọt quanh năm. Nhưng gần đây, nguồn nước này cũng không còn dồi dào nữa. Người dân ngay tại Hòn Lớn vẫn phải đổi nước với giá 15 ngàn đồng/thùng phuy 200 lít, 3 ngàn đồng/2can loại 20 lít. Qua tới Hòn Ngang, Hòn Mấu (xã Nam Du), giá nước tăng thêm 3 ngàn-5 ngàn đồng/phuy, 1 ngàn đồng/đôi tùy vị trí. Lúc khan hiếm, giá đổi nước lên đến 35 ngàn đồng, cao điểm là 65 ngàn đồng/  phuy nước. Người nghèo không mua được nước thì cầm can chờ ở cầu tàu trông chờ vào sự "hào phóng" của nhà tàu mang nước từ đất liền ra đảo để giải nhiệt cơn khát.
Nước ngọt trở thành "báu vật" của người dân đảo xa nên phải chắt chiu từng giọt. Bà Lưu Thị Phương, ở xã Nam Du, tâm sự: "Nước vo gạo được sử dụng rửa rau. Xả quần áo bằng nước biển rồi mới sử dụng nước ngọt xả lại để... rửa mặn. Tắm cứ như thoa nước lên người chứ chẳng dám xối nhiều. Tiết kiệm lắm thì mỗi người cũng phải sử dụng khoảng 150 ngàn-200 ngàn đồng tiền nước ngọt mỗi tháng. Lúc khan hiếm, giá cao, nước ngọt chỉ để uống và nấu ăn. Tắm biển rồi "rửa mặn" bằng một ít nước ngọt...".
Bạn,
Cũng theo báo Cần Thơ, hằng năm, người dân trên quần đảo Nam Du phải chịu "khát" nước ngọt ít nhất 3 tháng. Nhiều giếng khơi, giếng tự nhiên và một số giếng đào bị nhiễm mặn, nước lợ nhưng cũng được người dân tận dụng mang về dùng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.