Hôm nay,  

Đi Chợ Rừng

03/09/200500:00:00(Xem: 6266)
Bạn,
Tại VN, người dân kiếm sống nhờ vào nguồn lâm sản thường bảo "lên rừng như đi chợ" để chỉ cảnh đông vui tấp nập của những người thi nhau khai thác rừng. Ma thiêng nước độc, thú dữ và sự bảo vệ của con người cũng không ngăn được điều này. Theo chân một nhóm người đi tìm trầm, phóng viên báo Sài Gòn Tiếp Thị đã ghi lại những câu chuyện về vùng rừng núi Vạn Ninh, Khánh Hoà qua đoạn ký sự như sau.
Phóng viên về Vạn Giã, "thủ phủ" một thời của dân đi tìm trầm mà danh từ "chuyên môn" gọi là dân "đi điệu". Tưởng sẽ gặp khó khăn, nhưng rồi đề nghị của phóng viên lại được đến ba bốn dân đi điệu kỳ cựu nhiệt tình hưởng ứng, để cuối cùng rồi tôi chỉ được phép chọn một để theo chân làm một chuyến săn trầm.
Nhóm cùng đi với phóng viên gồm có năm người, trong đó Bảy Thản và Bảy Dũng là dân đi tìm trầm chính cống. Bả Thản làm nghề này từ 1983 đến nay. Bảy Dũng là dân ăn trầm ba đời cha truyền con nối. "Cặp bài trùng" này mới trở về từ chuyến tìm trầm ở Cà Ná, số tiền bán trầm được một triệu đồng vẫn còn bị nợ chưa được thanh toán. Nghe phóng viên đòi đi Cà Ná, Bảy Thản liền ngăn: "Nên đi núi nhà, mùa này Cà Ná còn hạn lắm, phải uống nước trong lá ủ". Bảy Dũng sắm chuyến riêng, vác gùi đi chung đoàn với mục đích soi bắt kỳ tôm.

"Bầu trưởng" Bảy Thản cắt đặt việc sắm chuyến cho đoàn. Nhu yếu là gạo, muối, đường, bột ngọt, dầu, ớt, mực muối, cá kho và rượu. Đích thân Bảy Thản chỉ đạo việc kho nồi cá ồ, với nước mắm và đường sao cho "có để một tháng thì nồi cá cũng không hư". Võng và tấm bạt ni lông phải có để đóng trại nghỉ ngơi. Một tấm lưới dài 100 métdùng để lưới cá dưới suối. Bảy Dũng còn thủ theo cả một giàn ná thun dùng để bắn chim.
Người ta bảo "ngậm ngải tìm trầm", nhưng rượu mới là thứ được xem như không thể thiếu của dân đi tìm trần. Khi đi làm ở Cà Ná mà hết rượu, trong nhóm phải có một anh ngược xuống núi mua rượu, từ sáng đến chiều tối mới trở về trại. Sáng sớm, ngay từ lúc xuất quân đoàn người đã "sương sương" làm hết một lít rượu lấy khí thế. Ấy vậy mà mới lội bộ chừng mươi phút từ đập nước đến suối Rễ, chừng như không chịu nổi vì mùi rượu bay ra từ cái can 10 lít đầy óc ách, cả nhóm lại dừng lại nướng mực, bẻ mì gói uống thêm.
Bạn,
Báo SGTT viết tiếp: Cheo leo trên những triền núi cao có vài tàn cây lá đã ngả sang màu vàng đỏ. Đó là những tàn cây ư, sắp vào mùa chín trái. Cây ư chính là cây đười ươi, một loại cây mà trái khi khô có thể ngâm làm thức uống. Mỗi năm, cứ đến mùa ư thì núi rừng Vạn Ninh lại tấp nập trai gái lên rừng chặt ư. Mỗi ngày, một người kiếm cũng được trăm ngàn đồng nên mùa ư cũng như mùa trẩy hội rừng. Thường thì cây ư thân rất trơn, khó leo nên người ta thường không rung cho chúng rụng để nhặt mà đốn cả cây để hái trái...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần này sẽ có rằng tháng 7, Đại Lễ Vu Lan
Phần nhiều trong thế hệ chúng ta đều trải qua những gian nan phận đời
Chuyện lạ: Bán xe máy phải... xác nhận độc thân
Trung Quốc đã bất chấp luật pháp Quốc tế để đem tầu Hải Dương 8 vào thăm dò dầu khí bên trong vùng Đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam
Mưa lũ, bão táp gây nhiều thiệt hại… Bản tin VOH kể về trường hợp: Đánh chìm sà lan, xếp 10.000 bao tải cát cứu đê biển.
Bắt tại trận… đang nhận hối lộ… Nhưng đây là cấp huyện, chưa lên cấp cao.
Tiền từ Hoa Lục đổ vào Việt Nam ào ạt… đầu tư tăng vọt từ TQ chắc chắn là điều quan ngại cho tương lai.
Cũng trong tháng 8 là những ngày để dân tộc Nhật Bản tưởng niệm hai quả bom nguyên tử rơi vào hai thành phố Nhật
Giao thông thông minh… chuyện này khó hiểu. Có thể là điều hướng giao thông qua máy vi tính?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.