Hôm nay,  

Cả Làng Đói Khổ

20/05/200800:00:00(Xem: 6708)

Bạn,
Theo báo Nông Nghiệp VN, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế,  có  một ngôi làng mà cư dân phải đối mặt  với nạn  đói quanh năm. Đó là làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc,  một ngôi làng không ruộng, không vườn, ăn không đủ no, trẻ con không được đến trường... Cuộc sống của gần 100  gia đình  dân  làng có rất nhiều cái không như thế theo ngày tháng cứ trôi đi. Báo Nông Nghiệp ghi nhận về tình cảnh khốn khổ của dân làng này qua đoạn ký sự như sau.

 Đã hơn 20 năm trôi qua, kể từ ngày những người dân vạn đò xã Lộc Điền "bỏ biển lên bờ" với ước mơ giã từ cuộc sống sông nước. Được  bố trí  ở sát đầm Cầu Hai để làm nghề chài lưới, họ biết rằng lên bờ rồi nhưng mình vẫn không thể rời biển. Nhà trên bờ, thuyền dưới nước, cuộc sống vẫn theo đuôi con tôm, con cá. Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống cả thôn, từ già đến trẻ lại kéo nhau "gieo mình" xuống đầm, xuống biển mưu sinh. Cứ như vậy, người và lưới rong ruổi khắp các con đầm, kênh, lạch và ra tận biển từ đêm đến sáng hôm sau. Trong làng chỉ còn lại những người già yếu và trẻ con 3-4 tuổi trong những căn nhà lụp xụp, xiêu xẹo, dột nát.

Làng Trung Chánh 6 giờ sáng, khi những "chuyến đò đêm" trở vào bờ. Cả thôn náo nhiệt tiếng í ới gọi nhau, đàn ông xả lưới, đàn bà quảy hàng đi chợ, trẻ con hò nhau phụ giúp bố mẹ nhặt từng con tôm, con tép còn sót lại. Đã từ lâu dân Trung Chánh hình thành nên thói quen bất đắc dĩ là mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm: "Cả thôn này không có bữa cơm trưa, bữa tối mô, thường thì chỉ ăn "bữa cơm chính" vào lúc 8-9 giờ sáng, rồi sau đó cả làng cùngđi ngủ, đến tối lại đi làm"  một người dân tên  Hạnh tâm sự như thế. Và cái tên "làng đói" cũng ra đời từ đó.Buổi trưa, cả thôn không có lấy một nhà nổi lửa. Không gian đìu hiu, chỉ có bóng dáng những đứa trẻ con đầu tóc vàng hoe vì nắng, vì gió tụ tập quanh những bóng tre. Chúng vẫn chưa đến tuổi làm nghề nên vẫn còn được chơi đùa thoả thích. Còn cha, mẹ, anh chị của chúng đã tranh thủ ngủ lấy lại sức sau một đêm dài thức trằng trên đầm, trên phá.

Theo thời gian vùng đầm phá Tam Giang- Cầu Hai bị khai thác đến mức ngày càng cạn kiệt. Những trộ nò, trộ sáo không còn "hào phóng" như trước. Dân lại càng thêm bi đát.

Người đông con đói đã đành, người sợ khổ đẻ ít con nhưng rồi vẫn đói. Chị Mai Thị Gái 37 tuổi, khiếp cảnh khổ của cha mẹ nên khi lấy chồng ở riêng chị chỉ dám đẻ 1 đứa con, để có điều kiện nuôi nấng, cho ăn học nên người. Ngâm thân trên đầm Cầu Hai không kể ngày đêm, ấy vậy mà cũng trầy trật bữa rau bữa cháo.

Bạn,
Cũng theo báo Nông Nghiệp VN, khi kể  về chuyện nợ của người dân trong thôn,  cư dân Mai Thị Gái chua xót nói với phóng viên "Chú không tin cứ đi hỏi mười người trong thôn này thì có đến... mười một người mắc nợ. Khổ lắm chú ơi. Hồi trước còn có cơm mà ăn, nhưng mấy tháng nay, nhiều gia đình đã chuyển sang...ăn cháo".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tàng hình, thần kỳ tàng hình.... Việt Nam mình nhiều thứ có khả năng tàng hình.
Phá thai là câu chuyện lương tâm nhức nhối tại Việt Nam.
Chuyện Tàu cũng là chuyện Ta. Biết bao nhiêu là điều đáng lo ngại. Ngày xưa mấy anh xông vào Việt Nam qua vó ngựa từ ngàn dặm xa, bây giờ mấy anh đi đủ thứ cửa ngõ – nhìn quanh, chỗ nào cũng thấy mấy anh giở trò hung hiểm.
Câu chuyện thường kể về “đau Nam chữa Bắc” mà hết bệnh vẫn là thường. Vấn đề là, rất nhiều trường hợp như thế lại xảy ra chết người.
Vậy là thủ tục lấy phiếu tín nhiệm 47 lãnh đạo cấp cao nhất nước đã hoàn tất. Nghi thức tấn phong kiểu mới này đã có kết quả thực hiện tại Quốc hội vừa được công bố sáng 11-6.
Chúng ta đang ở vào một thời của những kẻ đánh người không gớm tay. Không chỉ quậy phá, giở trò côn đồ ở xóm làng, phố chợ... nhiều tên lại vào sân chùa chửi mắng, đập phá, múa dao, giộng búa... Đau lòng sao cho các thời kinh dị này.
Một thời, nghề giáo viên không ai muốn vào. Vì lương bao giờ cũng thấp, so với nhiều nghề khác.
Bạn hãy hình dung rằng có những khu phi quân sự dựng lên giữa thành phố Sài Gòn, giữa thủ đô Hà Nội. Và vì vậy, hễ ai lấy máy ảnh ra chụp,
Trong một xã hội mọi thứ luân chuyển quá gay gắt, lòng người mới thấy sợ.
Chỉ riêng chính phủ Hà Nội mới nghĩ ra chuyện phân biệt cái gọi là “mua bán dâm đồi trụy” và “mua bán dâm không đồi trụy.” Vậy mà lại dự kiến đưa vào thành luật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.