Hôm nay,  

Học Mỏi Cả Chân

22/10/200800:00:00(Xem: 5580)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, hện nay, tại các trường tiểu học ở khu vực nông thôn  ở VN có tình trạng các học sinh bậc tiểu học phải đứng học. Tình trạng này xảy ra từ năm 2000 đến nay,  khi mà các trường tiểu học đều nhận được một mẫu bàn ghế giống nhau theo quy chuẩn của  ngành giáo dục. Chính vì thế mới có tình trạng học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đều ngồi học một loại bàn ghế có kích cỡ như nhau, dù các học sinh có độ tuổi, chiều cao rất khác nhau. Vì vậy, tình trạng đa số các em ở độ tuổi lớp 1 và lớp 2 ở nông thôn phải đứng để viết bài là điều đang xảy ra tại nhiều trường. Báo Đồng Nai ghi nhận thực trạng này như sau.

Tìm trong sách Tập viết lớp 2, phóng viên thấy có hình vẽ  và hướng dẫn của  ngành giáo dục về tư thế ngồi học của học sinh là: lưng thẳng, không tỳ ngực vào bàn, đầu hơi cúi, mắt cách vở 25 - 30cm, hai chân để song song thoải mái. Thế nhưng khi đến tìm hiểu tại Trường tiểu học Xuân Tâm 1 (huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai), phóng viên nhận thấy do khoảng cách giữa bàn và ghế quá xa và chiều đứng của bàn quá cao so với chiều cao của học sinh, nên có đến 2/3 học sinh khối lớp 1 và 1/2 học sinh khối lớp 2 của trường phải đứng để viết bài! Em Trần Thị Thanh Hiền, học sinh lớp 1 của trường, cho biết: "Bàn này cao quá nên con đứng mới viết được. Sau một buổi học ở lớp, con mỏi cả chân!".

Cô Nguyễn Thị Thanh, hiệu phó của trường, cho biết: "Trường đã đưa số bàn ghế này vào sử dụng mấy năm nay. Nhưng do ở đây là vùng nông thôn, điều kiện sống và dinh dưỡng cho học sinh còn hạn chế nên các em nhỏ con, số bàn ghế này chỉ  phù hợp với học sinh ở khối 4, 5. Ở các khối  lớp 1, 2, 3, những em có chiều cao trung bình chỉ ngồi được trên mép ghế, số học sinh còn lại phải đứng để viết bài vì kích cỡ giữa ghế và bàn quá xa...".

Nhưng không chỉ ở Trường tiểu học Xuân Tâm 1, mà đa số các trường tiểu học ở nông thôn đều có tình trạng học sinh ngồi học rất khó khăn với loại bàn như hiện nay. Như Trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm (xã Xuân Phú) vừa nhận về 300 bộ bàn ghế mới. Thầy cô giáo ở đây cho biết: Bàn ghế học trước  kia có chân làm bằng gỗ nên có thể tháo ghế chỉnh sửa cho gần bàn hơn để phù hợp cho các em lớp 1, lớp 2. Nhưng hiện nay, chân bàn đều được làm bằng sắt, nên nhà trường không thể chỉnh sửa lại được.

Bạn,

Cũng theo báo Đồng Nai, học sinh không chỉ đứng học mà khi mỏi chân còn tựa cả cằm xuống mặt bàn để viết bài. Với tư thế học như vậy không chỉ  khiến cho các em mệt mỏi sau giờ học, mà điều lo lắng nhất của các bậc phụ huynh là nguy cơ về sau các em bị cận thị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghe chuyện người giết người hẳn là chuyện bình thường, vì nhà nước này được xây dựng trên bạo lực. Nhưng chế độ cộng hòa xã hô chủ nghĩa VN có hồ sơ nào về người ăn thịt người hay không?
Nói chuyện phân thân là nói chuyện Tề Thiên... khi một người hóa ra nhiều người, ở nhiều nơi, quậy nhiều chuyện. Có lúc Tề Thiên hóa ra 500 con khỉ y hệt Tề thiên.
Thí dụ, xã đổ cho huyện, huyện đổ cho tỉnh với thành, tỉnh với thành đổ cho trung ương... và làm quy trình ngược lại, thế là cả nước trở thành dân oan.
Không, không phải. Cả thế giới đang ôm bụng cười tưng bừng, vì có tin là “Thái Lan sang Việt Nam học hỏi về an toàn giao thông...” Hóa ra là chuyện nghiêm chỉnh.
Cái sợ tự nhiên, thường khi có vẻ như bẩm sinh. Hay, có thể nỗi sợ là do đọc truyện võ hiệp năm xưa, nghe kể trận đồ rắn. Vậy mà hồi đó, thích tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của thi sĩ Phạm Công Thiện.
Đơn giản vì thương lái Trung Quốc chiêu dụ nông dân Việt Nam trồng lúa gạo rẻ, tạp, và rồi đẩy cho VN mất dần các thị trường quôc tế... và sẽ chẳng bán được cho ai, kể cả thị trường TQ khi họ siết cổng.
Bất kỳ một người dân nào cũng cần được bảo vệ danh dự. Không ai có quyền chà đạp những gì làm cho cuộc đời từng người có ý nghĩa.
Tác giả Nguyễn Đình Ấm, trước kia viết trên tạp chí Hàng không Việt Nam, kể về hiện trạng nghề báo, xin trích vài đoạn:
“Liên tiếp trong thời gian qua đã xảy ra nhiều vụ việc các nhà báo bị hành hung, đe dọa bất chấp luật pháp đã dấy lên nhiều lo ngại trong dư luận.
Các ngôi sao nghệ sĩ trong làng giải trí Việt Nam vẫn còn tử tế nhiều lắm, bất kể rằng nhiều nhà bình luận chỉ trích rằng “Sao Việt: Cứ bị chê là... chửi.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.