Hôm nay,  

Học Mỏi Cả Chân

22/10/200800:00:00(Xem: 5682)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, hện nay, tại các trường tiểu học ở khu vực nông thôn  ở VN có tình trạng các học sinh bậc tiểu học phải đứng học. Tình trạng này xảy ra từ năm 2000 đến nay,  khi mà các trường tiểu học đều nhận được một mẫu bàn ghế giống nhau theo quy chuẩn của  ngành giáo dục. Chính vì thế mới có tình trạng học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đều ngồi học một loại bàn ghế có kích cỡ như nhau, dù các học sinh có độ tuổi, chiều cao rất khác nhau. Vì vậy, tình trạng đa số các em ở độ tuổi lớp 1 và lớp 2 ở nông thôn phải đứng để viết bài là điều đang xảy ra tại nhiều trường. Báo Đồng Nai ghi nhận thực trạng này như sau.

Tìm trong sách Tập viết lớp 2, phóng viên thấy có hình vẽ  và hướng dẫn của  ngành giáo dục về tư thế ngồi học của học sinh là: lưng thẳng, không tỳ ngực vào bàn, đầu hơi cúi, mắt cách vở 25 - 30cm, hai chân để song song thoải mái. Thế nhưng khi đến tìm hiểu tại Trường tiểu học Xuân Tâm 1 (huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai), phóng viên nhận thấy do khoảng cách giữa bàn và ghế quá xa và chiều đứng của bàn quá cao so với chiều cao của học sinh, nên có đến 2/3 học sinh khối lớp 1 và 1/2 học sinh khối lớp 2 của trường phải đứng để viết bài! Em Trần Thị Thanh Hiền, học sinh lớp 1 của trường, cho biết: "Bàn này cao quá nên con đứng mới viết được. Sau một buổi học ở lớp, con mỏi cả chân!".

Cô Nguyễn Thị Thanh, hiệu phó của trường, cho biết: "Trường đã đưa số bàn ghế này vào sử dụng mấy năm nay. Nhưng do ở đây là vùng nông thôn, điều kiện sống và dinh dưỡng cho học sinh còn hạn chế nên các em nhỏ con, số bàn ghế này chỉ  phù hợp với học sinh ở khối 4, 5. Ở các khối  lớp 1, 2, 3, những em có chiều cao trung bình chỉ ngồi được trên mép ghế, số học sinh còn lại phải đứng để viết bài vì kích cỡ giữa ghế và bàn quá xa...".

Nhưng không chỉ ở Trường tiểu học Xuân Tâm 1, mà đa số các trường tiểu học ở nông thôn đều có tình trạng học sinh ngồi học rất khó khăn với loại bàn như hiện nay. Như Trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm (xã Xuân Phú) vừa nhận về 300 bộ bàn ghế mới. Thầy cô giáo ở đây cho biết: Bàn ghế học trước  kia có chân làm bằng gỗ nên có thể tháo ghế chỉnh sửa cho gần bàn hơn để phù hợp cho các em lớp 1, lớp 2. Nhưng hiện nay, chân bàn đều được làm bằng sắt, nên nhà trường không thể chỉnh sửa lại được.

Bạn,

Cũng theo báo Đồng Nai, học sinh không chỉ đứng học mà khi mỏi chân còn tựa cả cằm xuống mặt bàn để viết bài. Với tư thế học như vậy không chỉ  khiến cho các em mệt mỏi sau giờ học, mà điều lo lắng nhất của các bậc phụ huynh là nguy cơ về sau các em bị cận thị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thời, chúng ta say mê truyện kiếm hiệp, say mê những mối tình của Trương Vô Kỵ, Tiêu Phong, Đoàn Dự... trên đường hành hiệp, và rồi kinh ngạc trước những diễn biến phức tạp, tuyệt vời của cuộc đời.
Đức Phật có bao giờ trục xuất một vị tăng ra khỏi một trú xứ chỉ vì một ngôi tượng hay không? Tất nhiên là không, vì thời Đức Phật không hề có tượng, và thời này trú xứ chỉ là những gốc cây, khi đó Đức Phật chỉ dạy là đừng ngồi ở gốc cây nào quá ba ngày.
Có những chuyện cực kỳ bí hiểm ở nơi naỳ. Lẽ ra điềm lành tâm linh sẽ làm cho tâm mọi người thêm an bình, lòng người thêm hòa hợp... nhưng có khi lại thêm dậy sóng gió.
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.
Bạn sẽ làm gì nếu mỗi tháng có được một ngàn đôla? Và bạn có vui khi khi bạn vẫn có lương một ngàn đôla mỗi tháng, bất kể công ty của bạn thua lỗ, và bạn nghĩ mưu bày kế để chính phủ cứu nguy bằng cách tăng giá sản phẩm công ty để công ty bạn giảm thua lỗ và để dân chúng cùng chia sẻ gánh nặng cồng kềnh, trong đó có chiếc ghế bạn đang ngồi?
Câu hỏi cần nêu ra rằng, tại sao những cuộc khiếu kiện của dân oan nhiều như thế, keó dài như thế... Có phải thực sự là do chính sách giải tỏa bất toàn? Hay là do cán bộ hè nhau cướp đất của dân?
Thời xưa thì bảo rằng 10 cô con gái không bằng 1 cậu con trai.Bây giờ thì không tệ như thế, nhưng khi các bà vợ có thai, thế nào cũng được mong đợi rằng nên sinh trai hơn, chỉ vì kiểu nói người xưa là “nữ nhi ngoại tộc” -- nghĩa là, sinh con gái kể như là thuộc dòng họ khác rồi, vì lớn lên là sẽ phải thuộc hoàn toàn về họ nhà chồng.
Tham nhũng vặt có nghĩa là tham nhũng không nhiều, có nghĩa là không có giá trị tiền bạc cao... nhưng tham nhũng vặt là thứ có thể gặp ở bất cứ nơi nào.
Phóng sanh là phước đức lớn vô cùng tận. Bởi vì sinh mạng là cái quý nhất của một sinh vật, dù người hay thú.
Như thế, rồi mọi chuyện cũng xong. Sự chân thành sám hối nào cũng cần thiết, khi mình lỡ làm những gì sai trái.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.