Hôm nay,  

Làng Chiếu Miền Tây

17/02/200900:00:00(Xem: 4090)

LÀNG CHIẾU MIỀN TÂY

Bạn,
Theo  báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, nói đến chiếu, người dân  thường nghĩ đến chiếu Cà Mau với bài vọng cổ đi vào lòng người nhiều thế hệ "Tình anh bán chiếu." Nhưng cũng ở miền Tây, có một làng chiếu truyền thống không thua kém gì chiếu Cà Mau, đó là làng chiếu Long Định (xã Long  Định, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang). Trải qua hơn 50 năm hình thành và phát triển, những người dân của làng đã kiếm sống được với nghề để cho ra đời những đôi chiếu đẹp cung cấp cho thị trường nội địa. Báo  Người Lao Động viết về làng chiếu này như sau. 
Tỉnh  lộ 867 nằm cạnh con kênh Nguyễn Tấn Thành, nơi dẫn vào làng chiếu Long Định, hai bên đường phơi đầy những bó lác nhuộm đủ sắc màu. Phóng viên đến cơ sở chiếu Ba Mốc hi những người thợ đang tất bật bên khung dệt, máy may. Bà Trần Thị Bạch Tuyết, chủ cơ sở liền tay bó những bó lác đã nhuộm màu. Khi những sợi lác đủ màu được bó gọn gàng, chất cạnh nhau, bà ngồi vào khung dệt.  Đút những sợi lác vào khung, kéo mạnh cần gỗ nằm về phía sau, bà nói: "Khi dệt, cần kéo mạnh để chiếu không bị hở thì mới đẹp, bền".


Hơn 40 năm làm chiếu theo phương thức truyền thống, bà Tuyết đúc kết kinh nghiệm: "Chiếu đẹp, lác phải thật khô, trắng, cọng bóng tròn, không quá to. Kỹ thuật dệt là yếu tố quyết định chiếu đẹp hay xấu. Khi dệt, không để lác gãy, tránh bị hở. Công đoạn tạo màu cũng lắm công phu. Muốn màu không phai, không dính lên quần áo khi nằm, lác phải được nhúng vào chảo màu đang sôi, chờ cho nước sôi lại lần nữa để màu thấm vào từng sợi lác. Đặc biệt, khi may chiếu, đường may phải sắc nét, không dày hay quá thưa". Với cách làm thủ công, trong vòng 2 giờ, bà Tuyết hoàn thành một chiếc chiếu.
Theo những người dân ở đây, làng chiếu Long Định có từ năm 1954, do những người Bắc di cư vào Nam lập nên. Khi đến vùng đất Long Định, người dân chọn nghề làm chiếu vốn là nghề truyền thống phương Bắc để làm kế mưu sinh. Từ vài chục gia đình làm chiếu ban đầu, đến nay có hơn 5 ngàn thợ làm nghề và phát triển qua nhiều thế hệ. Dạo một vòng từ ấp Khu Phố, ấp Mới, ấp Tây 1 đến ấp Kinh II A...  phóng viên đều bắt gặp cảnh nhà nhà làm chiếu, người người làm chiếu. Ngoài cách làm chiếu thủ công truyền thống, nhiều  gia đình dân đã đầu tư máy móc để làm chiếu theo hướng công nghiệp, cho ra sản lượng nhiều hơn, đáp ứng nhu cầu đa dạng của thị trường.
Bạn,
Báo Người Lao Động ghi nhận rằng cũng với nghề làm chiếu, nhiều người dân trong làng đã thoát nghèo. Những người lao động quanh năm gắn bó với ruộng đồng giờ lại có thêm thu nhập. Một người thợ làm chiếu của làng nói với phóng viên: "Ngày xưa, nhờ nghề chiếu mà cha mẹ tôi đã nuôi tôi khôn lớn. Giờ cũng với nghề này, tôi lại tiếp tục nuôi con. Tôi luôn muốn nghề phát triển để sau này con tôi có cơ hội được nối nghiệp cha ông mình."

Lúc nào cũng thế, nghe tới chữ “công an” là người dân giựt mình. Có vẻ như công an là điềm bất tường. Nghĩa là, dân với nhau thì được, hễ dính tới công an là từ bại tới xụi.
Cụ Tú Xương, tức nhà thơ Trần Tế Xương, thời xa xưa có bài 8 câu 7 chữ về chuyện thi rớt, nhưng thời đó là chuyện phép tắc còn nghiêm ngặt. Nhưng thi rớt, cũng là buồn vậy.
Có khi cần dứt bỏ truyền thông bia với rượu, vì những gì hại sức khỏe đều phải giảm thiểu, bởi vì niềm vui bia rượu có khi chỉ vài giờ, nhưng di hại cả một đời, có khi mất mạng.
Trông đẹp, nhưng coi chừng. Không phải chuyện bông hồng có gai. Cũng không phải chuyện nhan sắc giấu dao sau nụ cười. Nơi đây, là chuyện bánh trung thu.
Báo Đất Việt kể rằng người dân xã Xuân Hội, Nghi Xuân, Hà Tĩnh đang khốn đốn vì bị Vietcombank từ chối cho vay vốn đóng tàu lớn sau thảm họa môi trường Formosa.
Bản tin VOV nói, nhà thầu Trung Quốc đã nhận trách nhiệm vụ "hố tử thần" trên đường Trường Sa và hứa sẽ tiến hành sửa chữa trong thời gian tới.
Bạn hãy hình dung rằng, bạn đang đi bộ, thế là có những người chạy theo, nhét tiền vào cặp của bạn… Hiển nhiên đó là thiên đường xã hội chủ nghĩa vậy.
Câu chuyện thấy rõ như ban ngày: tất cả các vụ tiền giả bắt được, đều xuất xứ từ bên Trung Quốc in ra, và lưu hành sang VN.
Thất nghiệp là chuyện nhức nhối... Học xong cử nhân rồi để thất nghiệp là định phận của hàng trăm ngàn sinh viên tốt nghiệp trong khi không ké được ô dù hậu duệ, thế thần, đảng đoàn...
Từ biệt tháng 8, có gì suy nghĩ chăng? Nếu không nghĩ chuyện tương lai, chuyện hiện nay, hẳn là chuyện quá khứ có gì bận lòng hay hoan hỷ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.