Hôm nay,  

Làng Gốm Sứ Bình Dương

08/09/200900:00:00(Xem: 5791)

LÀNG GỐM SỨ BÌNH DƯƠNG
Bạn,
Theo báo Sài Gòn, từ giữa thế kỷ 19,  trên  địa bàn tỉnh  Bình Dương đã  có những lò sản xuất gốm. Ban đầu do những người Hoa khởi xướng,  theo thời gian, nghề gốm dần phát triển và thu hút lượng lớn người dân địa phương tham gia. Và cho đến nay, Bình Dương có gần 200 cơ sở làm nghề gốm sứ ở  huyện Thuận An, Tân Uyên... Báo  Bình Dương viết về là các làng nghề gốm sứ ở tỉnh này qua đoạn ký sự như sau.
Đi dọc theo quốc lộ 13, nếu là một người từ vùng miền khác đến ắt hẳn sẽ phải ngạc nhiên trước sắc gốm nơi đây. Hàng chục cửa hàng  trưng bày các sản phẩm gốm sứ đa dạng với đủ màu sắc.  Phóng viên men theo những con đường nhỏ vào các làng nghề gốm sứ tại huyện Thuận An. Dù trải qua nhiều năm tháng, nhưng một số lò gốm vẫn giữ nguyên vẹn và luôn hấp dẫn những ai muốn khám phá tinh hoa của làng nghề. Được sự hướng dẫn của chú Dương, người đã trải qua 25 năm trong nghề,  phóng viên tìm đến một lò gốm nhỏ tại xã Thuận Giao, Thuận An. Một khung cảnh hối hả mở ra, chú Dương nói: "Để tạo ra một sản phẩm gốm phải cần nhiều người vì phải trải qua rất nhiều công đoạn". Khâu quan trọng đầu tiên quyết định chất lượng của sản phẩm là  quy trình chọn đất. Đất được lấy từ Bình Đức, Bình Đáng (Thuận An), Chánh Lưu (Chánh Phú Hòa, Bến Cát)... đem về xối rửa cẩn thận. Chờ một thời gian, khi đất đã lóng lại phần mềm dẻo, đạt độ mịn cần thiết sẽ được đem khuấy nhuyễn tạo thành một thứ hồ sệt quánh, mịn màng. Tiếp đó, hồ sẽ được đổ vào khuôn để cho ra hàng trăm sản phẩm gốm sứ thô với đủ kích cỡ lớn nhỏ, hình thức đa dạng.


Một công việc khá quan trọng trong quy trình làm gốm là trang trí họa tiết. Qua bàn tay uyển chuyển, nhanh nhẹn nhưng lại rất tỉ mỉ của người thợ vẽ, các họa tiết cầu kỳ nhanh chóng được hình thành trên những chiếc bình, chiếc chậu thô cứng. Công cụ của họ là một lõi kim loại mỏng được lồng vào một ống trúc tạo hình cây bút và họ bắt đầu vẽ với bàn tay thoăn thoắt. Nét kim đi đến đâu, vụn bình, vụn chậu tủa ra đến đó. Sau khi vẽ xong, họ thổi nhanh bột vụn đó và một chiếc gốm với họa tiết sắc sảo hiện ra. Sau khi vẽ họa tiết, công đoạn tiếp theo là chấm men màu. Với đầu cọ bằng lông mịn, những loại men đặc biệt này như căng tròn, tràn ứa trên đầu cọ chấm, người thợ chấm men đưa tay đến đâu là men màu thấm nhanh vào sản phẩm đến đó. Mỗi sản phẩm khi hoàn thiện, tất thảy đều toát lên cái tâm của nghệ nhân đã tạo nên hình ảnh có hồn sống động cho nó.
Bạn,
Cũng  theo báo Bình Dương, gốm sứ cũng đã gắn bó với cuộc đời của không ít con người tài hoa. Họ đã trải gần như cả cuộc đời cùng những thăng trầm trong nghề gốm truyền thống. Một thợ vẽ họa tiết  hơn 25 năm bộc bạch: " Nhiều lần thấy nghề bấp bênh quá, tính chuyển sang tìm công ăn chuyện làm khác. Nhưng làm như quen rồi, chuyển qua làm cái gì cũng thấy không thích bằng làm gốm, nên gắn bó mãi đến nay. Mùi đất sét, mùi men màu cũng ăn vào trong mình, trong máu rồi".

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa khô năm nay dù chưa tới đỉnh điểm, nhưng nước ngọt đang trở thành nỗi lo lđối với nhiều cư dân Sài Gòn. Giám đốc Chi nhánh Cấp nước Chợ Lớn, thừa nhận: Thiếu nước nghiêm trọng. Phóng viên báo SGGP ghi nhận như sau.
Gần đây, người dân huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) bàn tán xôn xao về tình trạng trẻ em bị dụ dỗ, bắt cóc đem bán cho những tay "buôn người" để đưa vào TPSG sang qua những người bán mì gõ. Báo Ngưòi Lao Động viết như sau.
Ngày 6 tháng 3 vưà qua, mộr tai nạn thảm khốc xảy ra ở Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai khiến 6 học sinh lớp 10 chết tại chỗ, 16 học sinh khác bị thương nặng. Theo báo Tuổi Trẻ, sau vụ tai nạn này, công an đã "hốt" các xe lam, xe Daihatsu - loại chế biến để chở học sinh. Không có xe đưa rước, trên lộ trình đến trường rất dài, có nơi các học sinh phải đi gần 20 km mới đến trường, nhiều học sinh đã phải đi học rất sớm và về thật trễ.
Ca sĩ trẻ mới vào nghề thường nghĩ, nếu không có người đỡ đầu để vạch ra những chiến luợc phát triển, cùng nguồn tài chính dồi dào và các mối quen biết hậu thuẫn thì dù hát hay mấy cũng khó nhanh chóng nổi tiếng. Cho nên việc tìm kiếm ông bầu đang là mục tiêu của nhiều ca sĩ trẻ nôn nóng nổi tiếng hiện nay. Nhưng khi đã bước chân vào con đường này họ không còn là chính họ. Báo Nười Lao Động viết như sau.
Tỉ lệ trẻ em, phụ nữ VN hành nghề mại dâm tại Cam Bốt, đông nhất là An Giang, Đồng Tháp vẫn gia tăng. Điều đáng lo là số trẻ bị ép bán dâm tại Cam Bốt đều ở lứa tuổi từ 12_16 tuổi. Thậm chí có cả bé gái 8 tuổi cũng bị gia đình đem bán... Báo Gíao Dục Thời Đại viết như sau.
Câu chuyện dưới đây do 1 phóng viên báo Lao Động-Xã hội ghi lại khi phóng viên này đến thăm trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội.Tại trường này, có 1 tổ người mẫu gồm 15 người nam, nữ, ngày ngày phô bày thân thể cho sinh viên vẽ. Báo này viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Hà Nội Mới, từ tháng 2 đến nay, có khá nhiều sĩ tử "rớt đài" trong kỳ thi năm trước từ nhiều địa phương đổ dồn về Hà Nội. Trước khi đến các trung tâm luyện thi mong bổ trợ thêm một chút kiến thức, thì việc tìm được một chỗ trọ để tạm "an cư" dùi mài kinh sử cũng không phải là điều đơn giản. Báo này viết như sau.
Theo báo Người Lao Động, khó có thể thống kê chính xác số lượng ca sĩ hành nghề chuyên nghiệp tại SG, nhưng theo Phòng Ca múa nhạc Sở Văn hóa Thông tin CSVN Sài Gòn, con số ấy ước lượng lên đến gần 3 ngàn, trong đó hơn 2/3 là ca sĩ trẻ. Họ có mặt khắp mọi sân khấu biểu diễn ca nhạc từ nhỏ đến lớn, thậm chí trên các chương trình nhạc trẻ của các đài truyền hình, phát thanh. Bằng đủ mọi cách thức tiếp thị, có người nhanh chóng trở thành "sao" chi phối không nhỏ đến thị trường ca nhạc trong nước.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, các thành phố lớn tại Việt Nam đang là nơi thu hút trẻ em nghèo từ các tỉnh, vùng quê đổ về kiếm sống. Trong tháng 12/2003, khi Đại hội Thể thao Đông Nam Á (SEA Games) diễn ra tại Hà Nội, Sài Gòn, chính quyền CSVN các thành phố Sài Gòn, Hà Nội đã mở chiến dịch thu gom trẻ lang thang. Thế nhưng sau khi SEA Games kết thúc, tại Hà Nội, gần 2 ngàn trẻ lang thang, ăn xin, ngủ vạ vật, đánh giầy, bán báo, đeo bám khách du lịch trên các đường phố lớn, các điểm du lịch ở Hà Nội. Diễn Đàn Tin Tức ghi nhận về hiện trạng này như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.