Hôm nay,  

Phụ Nữ Làm Thợ Hồ

16/08/200500:00:00(Xem: 7507)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nhiều công trình xây cất trên địa bàn thành phố Sài Gòn, ngoài thành phần nam công nhân xây dựng, còn có một số nữ công nhân làm công việc phụ thợ hồ. Những phụ nữ khốn khó này là dân nghèo từ các vùng quê của các tỉnh miền Bắc, miền Trung vào Nam mưu sinh. Họ bán sức người để kiếm sống qua ngày. Báo Người Lao Động viết về những phự nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Trong tiếng máy ồn ào và bụi bặm của công trình đang thi công, gương mặt và nụ cười của chị buồn không lẫn vào đâu được. Thay vì trả lời câu hỏi của phóng viên, chị lại buông lời như tự sự với chính mình: "Chế độ bảo hiểm ư" Đất chật người đông thế này kiếm được công việc đã tốt lắm rồi. Hên xui có số, tới đâu tính tới đó".Y hẹn, mười một giờ rưỡi phóng viên quay lại công trình trên đường Cộng Hòa tìm chị. Giờ nghỉ trưa, ngôi nhà xây dở vắng bóng người. Đang dáo dác nhìn quanh thì chị lên tiếng gọi. Thì ra chị ngồi sau góc khuất của bức tường và đang ăn trưa. Nhìn khẩu phần ăn của chị, tự dưng phóng viênthấy nghèn nghẹn. Quả thực lâu lắm rồi, từ lúc xa quê đến giờ phóng viên mới gặp lại cảnh "cơm gói, nước chai". Chị nhìn khách rồi nói như phân trần: "Vào quán, một bữa ăn mất đứt nửa ngày công, tui mang cơm theo cho tiện" , Chị là Nguyễn Thị Mỹ Hằng, quê ở Nông Cống (Thanh Hóa).

Theo lời tâm sự, chị gốc gác nông dân. Ở quê, chỉ được 3 sào ruộng khoán, tằn tiện bao nhiêu cũng không thấy dư, nên vợ chồng chị gửi con cho bà nội vào Nam làm ăn. Nghề không có, chị lân la làm thử đủ mọi việc... từ rửa chén thuê, giúp việc nhà, ai gọi đâu làm đó nhưng việc gì cũng làm được vài hôm chứ không trụ được lâu ngày như nghề phụ hồ này. Đơn giản, theo chị thổ lộ, là nông dân chính gốc nên cứ lóng ngóng trước công việc lặt vặt trong nhà làm gia chủ không hài lòng... Ăn trưa xong, chị bắt đầu lọc cát. Đôi tay chai sần và thô ráp vừa lúc nãy vụng về quấn lại mái tóc, giờ bỗng trở nên thuần thục và khéo léo trong từng xẻng cát hất lên sàn lưới. Phóng viên thắc mắc tại sao chị không nghỉ trưa. "Quen rồi, mình làm không bằng đàn ông nên phải chuẩn bị sẵn kẻo đến khi vào việc họ lại mắng cho",- chị đáp. Theo dân trong nghề như chị, hiện nay rất khó kiếm việc vì những công trình lớn đã có máy trộn vữa. Thành thử muốn có việc làm thường xuyên cần phải siêng năng và chịu khó để tạo sự tin cậy với chủ thầu.
Bạn,
Cũng theo báo NLĐ, thợ phụ như chị Hằng ngày công chỉ có 32 ngàn đồng. Thời buổi hiện nay người đi tìm việc thì đông mà nghề phụ hồ toàn việc nặng, ít có chủ thầu nào chịu thuê phụ nữ. Nhưng thực ra nhiều ông chủ khôn ngoan lại chọn một thợ phụ là nữ vì họ kỹ tính, cẩn thận. Phóng viên rảo một vòng ở những công trình xây dựng nhỏ trên đường Lê Văn Sỹ, Nam Kỳ Khởi Nghĩa... thì thấy hơn 2/3 các công trình đều có phụ nữ làm công việc phụ hồ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.