Hôm nay,  

Phụ Nữ Làm Thợ Hồ

16/08/200500:00:00(Xem: 6752)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nhiều công trình xây cất trên địa bàn thành phố Sài Gòn, ngoài thành phần nam công nhân xây dựng, còn có một số nữ công nhân làm công việc phụ thợ hồ. Những phụ nữ khốn khó này là dân nghèo từ các vùng quê của các tỉnh miền Bắc, miền Trung vào Nam mưu sinh. Họ bán sức người để kiếm sống qua ngày. Báo Người Lao Động viết về những phự nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Trong tiếng máy ồn ào và bụi bặm của công trình đang thi công, gương mặt và nụ cười của chị buồn không lẫn vào đâu được. Thay vì trả lời câu hỏi của phóng viên, chị lại buông lời như tự sự với chính mình: "Chế độ bảo hiểm ư" Đất chật người đông thế này kiếm được công việc đã tốt lắm rồi. Hên xui có số, tới đâu tính tới đó".Y hẹn, mười một giờ rưỡi phóng viên quay lại công trình trên đường Cộng Hòa tìm chị. Giờ nghỉ trưa, ngôi nhà xây dở vắng bóng người. Đang dáo dác nhìn quanh thì chị lên tiếng gọi. Thì ra chị ngồi sau góc khuất của bức tường và đang ăn trưa. Nhìn khẩu phần ăn của chị, tự dưng phóng viênthấy nghèn nghẹn. Quả thực lâu lắm rồi, từ lúc xa quê đến giờ phóng viên mới gặp lại cảnh "cơm gói, nước chai". Chị nhìn khách rồi nói như phân trần: "Vào quán, một bữa ăn mất đứt nửa ngày công, tui mang cơm theo cho tiện" , Chị là Nguyễn Thị Mỹ Hằng, quê ở Nông Cống (Thanh Hóa).

Theo lời tâm sự, chị gốc gác nông dân. Ở quê, chỉ được 3 sào ruộng khoán, tằn tiện bao nhiêu cũng không thấy dư, nên vợ chồng chị gửi con cho bà nội vào Nam làm ăn. Nghề không có, chị lân la làm thử đủ mọi việc... từ rửa chén thuê, giúp việc nhà, ai gọi đâu làm đó nhưng việc gì cũng làm được vài hôm chứ không trụ được lâu ngày như nghề phụ hồ này. Đơn giản, theo chị thổ lộ, là nông dân chính gốc nên cứ lóng ngóng trước công việc lặt vặt trong nhà làm gia chủ không hài lòng... Ăn trưa xong, chị bắt đầu lọc cát. Đôi tay chai sần và thô ráp vừa lúc nãy vụng về quấn lại mái tóc, giờ bỗng trở nên thuần thục và khéo léo trong từng xẻng cát hất lên sàn lưới. Phóng viên thắc mắc tại sao chị không nghỉ trưa. "Quen rồi, mình làm không bằng đàn ông nên phải chuẩn bị sẵn kẻo đến khi vào việc họ lại mắng cho",- chị đáp. Theo dân trong nghề như chị, hiện nay rất khó kiếm việc vì những công trình lớn đã có máy trộn vữa. Thành thử muốn có việc làm thường xuyên cần phải siêng năng và chịu khó để tạo sự tin cậy với chủ thầu.
Bạn,
Cũng theo báo NLĐ, thợ phụ như chị Hằng ngày công chỉ có 32 ngàn đồng. Thời buổi hiện nay người đi tìm việc thì đông mà nghề phụ hồ toàn việc nặng, ít có chủ thầu nào chịu thuê phụ nữ. Nhưng thực ra nhiều ông chủ khôn ngoan lại chọn một thợ phụ là nữ vì họ kỹ tính, cẩn thận. Phóng viên rảo một vòng ở những công trình xây dựng nhỏ trên đường Lê Văn Sỹ, Nam Kỳ Khởi Nghĩa... thì thấy hơn 2/3 các công trình đều có phụ nữ làm công việc phụ hồ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Triêu nhà Nguyễn có công lớn nhất là đã thông nhất giang sơn về một mối sau một thời rất nhiễu nhưỡng phân đôi hai bờ Trịnh-Nguyễn... Nhà Nguyễn chỉ bị chỉ trích khi mời người Pháp vào, và là đầu mối để bị chiếm mất Lục Tỉnh và rồi bị đô hộ toàn quôc.
Đào tạo trực tuyến, tức là học qua Internet... Ngaỳ xưa, khi chưa có Internet, gọi là học hàm thụ, hay học từ các sách hay tài liệu gửi từ trường về tận nhà để học viên học, làm bài và gửi bài tập làm xong tới trường chấm điểm... Vấn đề là, kiểm tra học lực sẽ khó.
Câu chuyện Formosa vẫn cứ mãi nặng nợ Formosa... có vẻ như ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã biết ơn pho tượng vàng Hồ Chí Minh nặng 50 kí vàng ròng do Formosa hiến tặng, nên cứ mãi Formosa...
Vậy là tiếp tục đình công tại công ty Venus Việt Nam tại Thanh Hóa… Bởi vì bản văn Ban giám đốc cam kết thỏa mãn đòi hỏi của công nhân không có cond ấu, không chữ ký…
Có phải tội phạm tại Sài Gòn tăng vọt đáng ngại? Chuyện thấy rõ là, các quan chức sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam la làng, cảnh báo công dân Mỹ tới Việt Nam coi chừng bị hành hung, giựt đô, trộm cắp, đột nhập nhà riêng...
Vậy là bắt quả tang một quan chức cầm tiền hối lộ... Lại ra quán cà phê cầm tiền, thế mới bị bắt quả tang. Không cẩn trọng tí nào...
Vậy là cả làng xe taxi thê thảm... và do vậy, phải khiếu nại với chính phủ... Bản tin báo Tuổi Trẻ kể: Taxi Hà Nội yêu cầu dừng khẩn cấp Grab-Uber...
Có quá nhiều nỗi lo... có quá nhiều “bức xúc”... đó là lý do người dân la làng, từ báo động cho tới kêu cứu...
Nghỉ Tết bao nhiêu ngày thì vừa? Người xưa có câu là cả tháng hay vài tháng, vì tháng giêng là tháng ăn chơi... Dĩ nhiên, bây giờ khác rồi.
Như dường đi lại trên đường Hà Nội là môn thể thao nguy hiểm cực kỳ, còn nguy nhiều thập phần hơn các môn thể thao phiêu lưu mạo hiểm... Thậm chí chết giữa phố, cũng hệt như phim hành động chớp nhoáng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.