Hôm nay,  

Hồn Gốm Lái Thiêu

22/03/200700:00:00(Xem: 6944)

Bạn,

Theo các nhà nghiên cứu về địa lý nhân văn, trên địa bàn tỉnh Bình Dương, vùng Lái Thiêu có bảy loại đất, không những thích hợp cho loại cây ăn trái mà còn là đất nguyên liệu của gốm, sứ. Chính vì thế, địa danh Lái Thiêu từ lâu đã gắn liền với những vườn cây trĩu quả và những làng gốm truyền thống nổi tiếng tại miền Nam. Báo CA Thành phố SG ghi nhận về tiến trình của nghề gốm Lái Thiêu qua đoạn ký sự như sau. Ra đời khoảng giữa thế kỷ 19, gốm Lái Thiêu là sự tổng hợp hài hòa của ba trường phái gốm: Phúc Kiến, Triều Châu và Quảng Đông. Nhiều cộng đồng người Hoa khi chọn Sài Gòn - Chợ Lớn làm quê hương mới, đã mang theo nghề làm gốm cổ xưa của cha ông để rồi hình thành các xóm lò gốm ở Sài Gòn- Chợ Lớn: làng cổ Hòa Lục quận 8, Đình Phú Lâm - quận 6 và vùng Phú Giao, Cây Mai quận 11, với nhiều địa danh lưu dấu như Lò Siêu, Xóm Đất. Đầu những năm thập niên 40 của thế kỷ 20, những lò gốm, lò gạch cuối cùng của các xóm Lò Gốm ngưng hoạt động vì tiến trình đô thị hóa của Sài Gòn - Chợ Lớn, đẩy các làng nghề thủ công nghiệp ra vùng ven. Các lò gốm của đất Sài Gòn phải nhường vai trò của nó cho Biên Hòa-Đồng Nai và Lái Thiêu - Bình Dương. Những năm đầu thế kỷ 20, Lái Thiêu đã trở thành một trong hai thủ phủ gốm lớn nhất cả VN. Sản phẩm của nó không chỉ xuất hiện ở các buôn làng Tây Nguyên mà còn xuất cảng sang Mã Lai, Nam Dương. Nhiều người cho rằng, khai cơ tạo nghiệp của gốm Lái Thiêu là: ông Dương Tô, từ Phúc Kiến, Trung Hoa sang lập nghiệp và xây lò Kiến Xuân tại ấp Bình Đức, xã Bình Nhâm, huyện Thuận An; ông Dương Lương cũng từ Phúc Kiến qua xây lò Ông Tía ở xã Chính Nghĩa, thị xã Thủ Dầu Một; chú Mầu gốc tận Quảng Đông đến Tân Phước Khánh xây lò Thái Xuân Hòa. Hàng năm vào ngày 16 tháng giêng và 16-7 âm lịch, cộng đồng người Hoa ở Bình Dương đều không quên đến miếu Ông Bổn lễ bái tổ nghiệp gốm. Có thể nói, cả Lái Thiêu là một mỏ nguyên liệu cho nghề gốm. Đất làm gốm có thể đào từ ngay trong vườn nhà rồi đưa vào sản xuất. Người Hoa đã mang theo kỹ thuật xử lý đất nguyên liệu mà đến nay vẫn được áp dụng ở Lái Thiêu, đó là phối đất, đất sàng. Đất được trộn trong hồ bậc thang, những hạt đất to và nặng sẽ chìm xuống, khi xả nước chảy xuống hồ tiếp theo, sau đó để lắng người ta thu được thứ đất mịn để làm gốm. Chất lượng đất quyết định độ bền của sản phẩm, còn xấu đẹp thì tùy vào tay con người.

Bạn,

Báo CA ghi nhận rằng qua bàn tay thợ Việt, những sản phẩm gốm Lái Thiêu mang vẻ đẹp phóng khoáng và dân dã. Đặc biệt, dù có xuất phát điểm là gốm của người Hoa, song nét hoa của gốm Lái Thiêu rất gần gũi với thiên nhiên và con người Việt Nam. Ngày nay, gốm Lái Thiêu vẫn còn những làng nghề truyền thống, những nghệ nhân vô danh đang tiếp tục công việc của cha ông, nơi mà mỗi sản phẩm đất nung đều là biểu tượng cuộc sống trong sự kết hợp giữa đất, lửa và con người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện con cháu hỗn với ba mẹ bây giờ đã thường gặp hơn. Mà có điều lạ, trẻ em Miền Nam ít hỗn với ba mẹ hơn là trẻ em Miền Bắc. Nói thế là nhìn chung thôi, vì vẫn là cá biệt.
Nhà thơ Inrasana không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng, nhưng ông cũng làm một hòa hài độc đáo giữa tinh hoa văn hóa Việt và Champa. Inrasara không chỉ là một cánh cửa lớn cho người muốn tìm hiểu về thi ca Việt và Chăm, mà còn là một kho tàng cất giữ lớn những gì rất nhiều người tưởng là đã mất.
Thế gian mình nhiều chuyện lạ, đặc biệt là thời này. Không biết có phải là vì thời này là mạt pháp, hay vì đó chỉ đơn giản là nghiệp lực thị hiện. Nghĩa là, những chuyện có trời mới hiểu.
Có rất nhiều những con số làm chúng ta bùi ngùi trong đời. Thí dụ, khi lên tuổi 50, hay tuổi 60. Chúng ta không cản nổi thời gian, và tóc bạc vẫn lặng lẽ bay tới, chen vào tóc, từng ngày.
Nghe bạn nói rằng, đa số hàng bên Mỹ là đồ nhập khẩu từ Trung Quốc, mình mới giựt mình xem lại, hóa ra Việt Nam còn nhập đủ thứ hơn nữa.
Lúc nào cũng thế, hễ có giai nhân là có chuyện để tranh cãi. Như bây giờ, chuyện các cô hoa hậu, người mẫu, diễn viên bán dâm vẫn là đề tài bàn cãi chưa dứt ngoài phố, trong nhà, và cả trên báo chí... những nơi mà thời bao cấp không cho bàn luận công khai chuyện này lâu dài như thế.
Khi nào vàng mất giá trị của vàng? Đó là câu hỏi và là nỗi lo cho người dân Việt hiện nay.
Bây giờ, mở tờ báo nào ra xem, cũng thấy những lời kêu gọi đổi mới giáo dục, hay canh tân giáo dục, và vân vân.
Trong những giây phút nguy hiểm, khi tên tuổi tan vỡ vì những lỗi lầm của mình, đôi khi lời nói từ một người bạn thân, tuy không cứu vãn được, nhưng cũng có thể làm ấm lòng. Nhất là khi nêu ra một sự thật.
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.