Hôm nay,  

Quán Cà Phê Đặc Biệt

03/05/200400:00:00(Xem: 5671)
Bạn,
Quán cà phê được nhắc đến trong lá thư này là 1 quán rất đặc biệt. Chủ nhân là 1 cô gái Nhật hoạt động thiện nguyện. Nhân viên phục vụ ở đây đều là những người chậm phát triển, khuyết tật. Họ khoác áo trắng thêu hoa anh đào và đón khách trong tiếng chuông rung reng... Báo Tuổi Trẻ viết về quán này như sau.
Không gian quán nhỏ xinh, điểm xuyến bằng những chậu hoa nhỏ li ti và dòng thác róc rách đổ bên cạnh khóm trúc, khách có thể vừa thư giãn vừa trò chuyện với các bạn phục vụ.Bạn sẽ thường xuyên thấy phục vụ viên đưa ly nước bằng hai tay với lời nói ngọt ngào "xin mời". Nhưng đôi lúc bạn cũng sẽ gặp phải trường hợp "hờn dỗi" của họ, và lúc đó bạn sẽ không khỏi "giật mình" khi phục vụ viên đặt ly nước đánh cộp lên bàn. Chả thế mà khách vào quán sẽ được nhận ngay thông điệp "quán chúng tôi được phục vụ bởi các bạn chậm phát triển trí tuệ. Do đó có điều gì sai sót quý khách vui lòng thông cảm" đính kèm với thực đơn.
Ca phục vụ trực buổi sáng do Cường "chủ xị". Trong nhóm Cường có vẻ lanh lẹ, hoạt bát hơn. Cường khoe (hở hàm răng sún rất... duyên): "Em là Cường phó nè, vì em được làm trưởng nhóm mà". Rồi Cường quay sang nhìn người bạn tên Trung đang bưng nước ra cho khách mà nhắc nhở: "Nói xin mời đi, đưa ly hai tay nghe".Trung khoảng 18 tuổi rồi (không bạn nào nhớ tuổi của mình khi được hỏi) ở nhà được gia đình giúp đỡ mọi thứ nhưng đây là lần đầu tiên bạn tiếp xúc với người lạ mà lại còn đi phục vụ người khác nữa nên cách phục vụ còn "cà giựt" thích thì làm không thích thì ngồi ì ra. Để các phục vụ viên không bị "tai nạn nghề nghiệp", quán đã sử dụng toàn bộ ly bằng chất liệu nhựa và tuyệt nhiên không phục vụ quý khách những loại nước uống quá nóng. Ngày đầu nên bộ nhớ chưa nạp hết vị trí của các bàn, Trường Giang bưng khay nước vừa đi vừa hỏi: "Ai bàn con khỉ đâu nè"", mọi người trong quán cười ồ như chia sẻ với bạn.

Những cánh hoa năm cánh bằng gốm gắn lên tường của quán được cô chủ giải thích: "Hoa giống như hoa anh đào của Nhật được làm bằng gốm Việt Nam, đó là sự kết hợp hài hòa lắm".
Bạn,
Cũng theo TT, chủ quán là cô gái dáng nhỏ nhắn có cái tên dễ thương Esaki Chisato người Nhật, 29 tuổi.Sau khi tốt nghiệp đại học Doshisha Nhật Bản năm 1998, Chisato đã nghiên cứu làm luận văn cao học về đề tài "thực trạng về sự hỗ trợ cho trẻ em khuyết tật và gia đình của trẻ tại Việt Nam" trong thời gian (1999-2003). Hiện cô đang là điều phối viên dự án chương trình đào tạo giáo viên dạy trẻ em khuyết tật chậm phát triển trí tuệ.Chisato đã nhờ các thầy cô giáo của mình bên Nhật "góp gió thành bão", mỗi người một ít gom lại gần 200 triệu đồng và sự hỗ trợ của trường Trung học sư phạm mầm non TP SG, Hội thanh niên khuyết tật thành phố, một số nhà hảo tâm đã giúp quán "Hoa anh đào" (số 4 Tôn Đức Thắng, quận 1) được hiển hiện mười mươi trước mắt mọi người như ngày hôm nay. Vì thế mà Chisato đã gắn bảng "Những tấm lòng vàng" trang trọng với hai tiếng Việt - Nhật trong quán.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có một xóm quy tập những người dân nghèo nhất. Đó là Xóm Bãi Giữa, chỉ là một dải đất nhô lên của đoạn sông Hồng từ cầu Chương Dương tới cầu Long Biên. Gọi là "nhà", là "căn hộ" cho "oai" nhưng thực ra là những chiếc lều được dựng lên tạm bợ, là chỗ "chui ra chui vào" của những người dân sống cho qua ngày đoạn tháng.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại một số tỉnh ở phiá Bắc của Miền Trung, hoạt động vận tải đường sông gặp nhiều nguy hiểm do địa hình hiểm trở trên thủy lộ. Tại tỉnh Thanh Hóa, tỉnh cực Bắc của Miền Trung, có khoảng trên 350 tàu vận tải với khoảng 1 ngàn hoạt động trên tuyến đường thuỷ Thanh Hoá - Quảng Ninh.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại Sài Gòn, các ca sĩ thường không mặn mà hát hội chợ vì bản thân một số chương trình ca nhạc hàng đêm ở hội chợ thường thực hiện rất cẩu thả, làm cho có. Hệ thống âm thanh, ánh sáng là nỗi ám ảnh của nhiều ca sĩ, đặc biệt là với những ca sĩ chuyên... hát nhép vì rất dễ bị "bể". Một lý do khiến ca sĩ "né" hát hội chợ là bởi trong những đêm diễn hội chợ
Từ đầu năm 2004 đến nay, giá vàng trong nước biến động mạnh theo giá vàng thế giới. Tình trạng giá vàng tăng giảm đột ngột đã làm xáo trộn kế mưu sinh của những người lấy vàng làm quy chuẩn giao dịch, đồng thời cũng tạo ra những thương vụ lời đậm hay lỗ nặng của các công ty, cửa hàng kinh doanh vàng. Đã có những kẻ khóc, người cười vì giá vàng tăng giảm bất thường.
Ngày 2/6/2004, trên toàn VN, hơn 750 ngàn học sinh lớp 12 đã dự kỳ thi tốt nghiệp phổ thông Trung học (Tú tài). Trước ngày thi, rất nhiều học sinh đã đến các chùa khẩn cầu thi cử gặp mọi điều hanh thông. Tại Hà Nội, ngoài việc đi chùa, nhiều thí sinh đến Văn Miếu sờ bia Tiến sĩ để mong đậu Tú Tài. Báo Tiền Phong ghi nhận hiện trạng này như sau.
Giải Vô địch túc cầu châu Aâu (Euro) lần thứ 12 sẽ khai diễn tại Bồ Đào Nha vào ngày 12 tháng 6/2004 và kéo dài đến đầu tháng 7/2004. Tại Sài Gòn, từ cuối tháng 5 vưà qua, các quán cà phê đã "lập kế hoạch" đón khách trong suốt giải Euro. Ngoài việc ưu tiên hàng đầu là trang bị màn hình siêu phẳng, siêu lớn thì các quán cà phê t đầu dán thông báo tuyển nhân viên, mua thêm bàn ghế, ly tách và sửa chữa lại quán xá để chuẩn bị làm ăn mùa Euro.
Trong ngày 26-5 vừa qua, một phần diện tích ở bán đảo Thanh Đa,, phường 27, quận Bình Thạnh, thành phố Sài Gòn đã bị nhấn chìm trong nước. Phần đất bị nhấn chìm rộng hơn 300 mét vuông này là khu vực đã được dùng bao cát gia cố chống sạt lở. Đây là lần sạt lở lớn thứ 3 tại khu đất này". Hiện nay, tại bán đảo Bình Quới-Thanh Đa có 126 gia đình cư ngụ ở 10 khu vực có nguy cơ sạt lở cao.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra tại tỉnh Gia Lai, Tây Nguyên. Một cô giáo dạy tại 1 trường tiểu học của 1 xã mà cư dân là người sắc tộc thiểu số, suốt 4 năm liền, ngày ngày cõng 1 cô học bị bại liệt đến trường trên lộ trình hiểm trở với 4 cây số đường. Điều đáng nói là hoàn cảnh sinh sống cô giáo này cũng không khá hơn gia đình học sinh.
Trên địa bàn tỉnh Cà Mau, dọc theo sông Cái Lớn, sông Đốc... hay những kênh rạch chia cắt những khu đất thành ốc đảo, nơi đâu cũng thấy rác. Thậm chí có nơi chỉ là rừng cây ngập mặn nhưng cũng có rác. Người dân ở nơi này ngày ngày vẫn thả xuống những dòng nước hàng trăm thứ rác mỗi ngày. Nhà nhà thi nhau đổ rác xuống dòng nước.
Theo báo Tuổi Trẻ, ngày 27 tháng 5 vưà qua, tại Sài Gòn đã diễn ra buổi tọa đàm về hiện trạng nhạc nhái. Có đến gần 40 nhà báo tham gia và khoảng 20 nhạc sĩ có mặt (đa số là nhạc sĩ không còn trẻ nữa), hoàn toàn không có đại diện Sở Văn hóa Thông tin CSVN Sài Gòn. Trong phần phát biểu ý kiến, một số nhạc sĩ đã báo động về thực trạng âm nhạc trong nước và phong trào nhạc nhái đang lan rộng. Báo TT ghi nhận như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.