Hôm nay,  

Nỗi Lo Học Phí

22/09/200500:00:00(Xem: 8049)
Bạn,
Tại các trường đại học ở VN, ngày nhập trường là ngày mong đợi với niềm háo hức của tân sinh viên, nhưng cũng là nỗi lo lắng của bao vị phụ huynh nghèo với chuyện học phí. Có mặt cùng các tân sinh viên nhập trường trong những ngày vừa qua, các phóng viên báo quốc nội đã đọc được ánh mắt lo lắng hiện trên nhiều khuôn mặt. họ đang lo "xoay" đâu cho đủ tiền để đóng học phí.
Tại Sài Gòn, báo điện tử VietNamNet ghi nhận rằng hầu hết, các tân sinh thuộc các trường công lập dù ở cách xa thành phố vài chục cây số hay cả ngàn km đều phải có ít nhất 2 triệu đồng cùng hành trang để bước vào đời sống sinh viên. Với một sinh viên học trường dân lập, số tiền phải mang theo đương nhiên là gấp rưỡi. Bởi chỉ riêng tiền học phí, đã mất khoảng 2 triệu. Thậm chí, năm ngoái, có trường còn khuyến khích, nếu không muốn nói là buộc tân sinh viên phải đóng học phí cả 1 năm học.
Phóng viên báo điện tử VietNamNet có mặt tại trường Đại học dân lập Văn Lang TPSG trong ngày khai trường cho biết: đề tài tăng học phí cũng được các tân sinh viên đang làm thủ tục nhập học tại trường Văn Lang bàn tán nóng bỏng. Tại cơ sở trên đường Phan Văn Trị, sinh viên Q.Diễm, khoa Du lịch, an ủi: "Nhà trường có thông báo là sẽ không tăng học phí trong suốt khoá học mà". Năm nay Diễm sẽ là sinh viên và đóng học phí trên 1.5 triệu đồng. Chị gái, đang học ở trường Ngoại ngữ - Tin học cũng chuẩn bị đóng 2 triệu tiền học phí.

Báo quốc nội ghi lại trường hợp của 1 sinh viên tên là Việt, trường ĐH Mở - Bán công TP.SG đang có kiểu xoay học phí, mà theo như Việt, đa số sinh viên hiện nay đều phải làm thế cả. Mỗi tháng gia đình gửi cho sáu, bảy trăm ngàn. Việt vừa đi học vừa đi dạy kèm. Nhận hai lớp, mỗi tháng Việt kiếm được khoảng 7 trăm, trừ tiền xăng, mua sách tham khảo, còn lại khoảng năm trăm ngàn.Tháng nào cũng chịu khó cày thì sẽ có tiền đóng học phí mà không phải xin thêm tiền gia đình. Việt cho biết, ở nhà chỉ còn bố mẹ già, không làm gì ra tiền. Lại thêm bố hay bị bệnh, nên không thể xin tiền mãi. Mấy tháng hè vừa rồi, Việt không tìm được lớp dạy. Anh bạn đang dự định sẽ mượn tạm anh ở chung nhà 1 triệu đồng để đóng học phí. Việt tính: "Học phí của học kỳ này là 1.5 triệu đồng. Vừa rồi mẹ mới gửi lên bảy trăm ngành đồng, mượn thêm 1 triệu đồng là sẽ có tiền đóng học phí và xài dè xẻn một tháng. Nếu công việc suôn sẻ, cuối tháng này em sẽ trả một nửa số tiền. Còn nếu trả được hết thì lại ăn mì tôm hoặc mượn tạm bạn bè vài chục ngàn đổ xăng."
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, nhiều thí sinh dù đạt điểm xét tuyển của các trường đại học dân lập (tư thục) nhưng với mức học phí quá cao đành từ bỏ ý định học đại học. Năm 2004, nhiều trường hợp xin rút học phí do hoàn cảnh gia đình khó khăn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.