Hôm nay,  

Mưu Sinh Ở Núi Đá

01/10/200700:00:00(Xem: 3392)

Bạn,

Theo báo quốc nội, tại miền Trung, tỉnh Bình Định là một địa phương có rất nhiều núi đá, nằm rải rác khắp nơi. Đó là nguồn sống từ bao đời nay của bao dân nghèo. Chẻ đá xây dựng là một trong những nghề khai thác đá thu hút đông đảo lao động từ nhiều nơi trong và ngoài tỉnh tìm về các mỏ đá để mưu sinh. Đây cũng nghề cực nhọc và nguy hiểm nhất trong các loại nghề. Báo Bình Định về viết  những gian nan của nghề chẻ đá tại tỉnh này như sau.
Theo chân đoàn người lỉnh kỉnh những búa, xà beng, mũi de..., phóng viên có mặt tại bãi đá núi Hòn Chà (phường Trần Quang Diệu, thành phố Quy Nhơn) từ sáng sớm. Họ, những người làm nghề chẻ đá, hầu hết đều có sức khỏe bền bỉ bởi phải vung tay búa suốt ngày trên những tảng đá. Ngoài ra, muốn đạt hiệu suất công việc, thợ chẻ đá phải có kinh nghiệm chọn lựa tảng đá, tìm thế ngồi, vị trí đặt những mũi de... sao cho việc chẻ đá thuận tiện, điểm lăn đá nhanh gọn và bảo đảm an toàn. Đó là chưa nói đến việc tính toán cách chẻ từng loại sản phẩm để tận thu. Bởi thế, muốn trở thành thợ chẻ đá thành thạo phải mất cả năm trời bám theo một người thợ giỏi nào đó để học nghề.

Về trưa, cái nắng chói chang trên đầu, những người thợ chẻ đá vẫn gò lưng đánh đu với những tảng đá lớn. Bụi đá mù mịt, tiếng búa bổ chát chúa ầm ĩ cả góc núi, những đốm lửa tóe ra từ mũi de, kẽ đá rồi những giọt mồ hôi thấm ướt những chiếc áo bạc màu, lăn dài trên cán búa. Nhưng mặc tất cả, ai nấy đều làm việc cật lực, chỉ thỉnh thoảng mới thấy họ ngừng tay giải lao. Anh Trần Ngọ ở xã Phước Mỹ (TP Quy Nhơn), có thâm niên gần 20 năm làm nghề chẻ đá cho biết: "Làm nghề chẻ đá cực nhất và nguy hiểm nhất là khâu chẻ những hòn đá lớn còn nằm trên lưng chừng núi. Khi đã "hạ" được những tảng đá lớn xuống rồi thì phần chẻ ra những viên đá thành phẩm sẽ dễ dàng hơn". Vì vậy, ở công đoạn này chỉ dành cho những người chẻ đá ít có kinh nghiệm hơn.  Ông Tô Văn Vàng (anh em trong nghề thường gọi là Bảy Ngọc), 48 tuổi, ở phường Trần Quang Diệu (Quy Nhơn), người có 17 năm làm nghề chẻ đá tại bãi đá núi Hòn Chà, tâm sự: "Làm ra cục đá không dễ ăn đâu, đổ mồ hôi, chai bàn tay... không may, có khi mất mạng...". Anh Trần Hữu Vinh, 37 tuổi, ở thôn An Sơn, xã Phước An (Tuy Phước), tâm sự: "Mặc dù nghề chẻ đá cho thu nhập khá cao, giờ giấc làm việc cũng thoải mái nhưng lại là nghề cực nhọc và nguy hiểm nhất trong các loại nghề". Theo lời anh kể, hầu như năm nào cũng có người chết hay bị thương vì đá lở, đá lăn đè lên người.

Bạn,

Cũng theo báo Bình Định, hầu hết những người làm nghề chẻ đá không học qua trường lớp nào về kỹ thuật khai thác mỏ. Một  người thợ chẻ đá cho biết: "Kinh nghiệm thôi, tai nạn của người này chính là bài học cho người khác. Làm nghề chẻ đá i sợ nhất là trời mưa, trời mưa là nghỉ việc, là đói. Cũng có một số anh em vì miếng cơm manh áo mà trời mưa cũng đi làm, nhưng làm lúc trời mưa tai nạn rất dễ xảy ra."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, hơn một tháng qua, tại tỉnh Quảng Ngãi, hàng ngàn gia đình cư dân ở một số khu vực của  thành phố tỉnh lỵ và một xã thuộc huyện Tư Nghĩa
Theo báo quốc nội, tỉnh Quảng Nam có làng nghề truyền thống dâu tằm tơ tuổi nghề hàng trăm năm ở huyện Duy Xuyên
Theo báo quốc nội, tại  khu vực duyên hải của tỉnh Bến Tre, có dải đất bờ biển Thạnh Phong- Thạnh Hải, huyện Thạnh Phú dài khoảng 25 km
Trên địa bàn Tây Nguyên, có một khu vực thảo nguyên ở giữa vùng Quảng Phú thuộc tỉnh Đắc Nông, Đam Rông của tỉnh Lâm Đồng
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Huế hiện có khoảng 8 nghìn xích lô, xe Honda ôm. Trong đó, xích lô chiếm hơn 3 nghìn chiếc
Theo báo quốc nội dẫn báo cáo của Ủy ban TPSG, hằng ngày sông Sài Gòn tiếp nhận hơn 237,000kg tổng chất thải lơ lửng.
Theo báo quốc nội, tại trung tâm thành phố Đà Nẵng, có 1 trường mẫu giáo mà trong giờ học các cô giáo và học sinh luôn nơm nớp lo sợ trường bị sập
Theo báo quốc nội, trong hệ thống sông ngòi tại miền Đông Nam phần, nhiều đoạn sông Thị Vải thuộc Đồng Nai, Bà Rịa - Vũng Tàu và TP.SG đang bị nạn ô nhiễm
Nếu tình trạng này tiếp tục diễn ra thì trong tương lai không xa sẽ có nhà máy nước bị đóng cửa, nhiều khu dân cư sống trong hôi thối
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, mỗi khi đài khí tượng thông báo lũ đầu nguồn đã về trên sông Tiền, sông Hậu


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.