Hôm nay,  

Dân Chạy Nạn Đất Lở

07/02/201100:00:00(Xem: 5486)
Dân Chạy Nạn Đất Lở

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại khu vực ngoại thành Đà Nẵng, có xã Hoà Bắc là một trong số ít xã miền núi của thành phố này, chỉ cách trung tâm thành phố chưa đầy 30km, song lại có sự chênh lệch quá cao về mức sống, cơ sở hạ tầng. Đặc biệt, hàng trăm gia đình nông dân có cuộc sống ngày càng nghèo đi vì... chạy nạn đất lở,sông lụt. Trong dịp Tết năm nay, những gia đình phải đón Xuân trong cảnh nghèo khó. Báo Lao Động ghi nhận về tình cảnh của người dân xã này qua đoạn ký sự như sau.
Con đường nhựa loang lổ ổ gà, "gầy" nhom men theo sông Cu Đê, vắt vẻo qua các triền núi dẫn đến xã Hoà Bắc đã quá xuống cấp sau hơn 10 năm được sửa chữa. Ngoài những vực hẳm ở ta luy âm, thỉnh thoảng ven đường lại có biển cảnh báo: "Chú ý lũ quét, đá rơi, núi sạt...". Nhưng đấy là những cảnh báo đối với khách lạ, còn người dân địa phương thì bao đời nay luôn đối mặt với vấn nạn đất lở này rồi. Khắp các thôn Nam Yên, Nam Mỹ, Lộc Mỹ đều trong cảnh tượng điêu tàn. Hàng trăm ngôi nhà dân bỏ hoang để chạy nạn...
Bà Nguyễn Thị Hồng - thôn Nam Mỹ - cho biết, dân quê vốn "lỳ đòn", không muốn di dời đi ở xa nơi canh tác, nhưng sạt lở ven sông thời gian gần đây quá khốc liệt, không chỉ trôi đất sản xuất, đè nát nhà dân mà còn đe doạ đến tính mạng, nên mọi người đành dắt díu nhau di dời.Hàng chục ngôi nhà khu tái định cư Nam Mỹ được xây dựng nhanh chóng trong sự hối thúc của nhu cầu tản cư, chạy khỏi điểm đen sạt lở. Tại nơi ở mới, đường giao thông, điện nước hoàn chỉnh, song cũng rơi vào cảnh bỏ hoang quanh năm. Bà Nguyễn Thị Kim Quy - thôn Nam Mỹ - nói, làng mới chỉ là khu nhà trọ của nông dân vì ở quá xa các cánh đồng sản xuất.

Học trò phải ở trọ để đi học, người lớn thì ở trại canh làm đồng, vì vậy nhà có chủ nhưng luôn trong cảnh đóng cửa quanh năm. Cả khu tái định cư này có khoảng 60 hộ dân đã bỏ chạy khỏi làng cũ trước sự uy hiếp của nạn sụt lở đất đá. Mỗi hộ gia đình được cấp một lô đất 400m2 để ở và trồng vườn cây cùng 600m2 đất ruộng. Tại Thọ Yên - một khu du lịch sinh thái được đầu tư trên dưới 30 tỉ đồng - cũng đứng chôn chân mấy năm nay vì sự sụt lún của đôi dòng Cu Đê, của lũ bùn đất ngồn ngộn. Đã 6 năm kể từ khi khánh thành đến nay, khu du lịch này vẫn chưa đưa vào sử dụng được. Những công trình hoành tráng được đầu tư trau chuốt bây giờ thành phế tích. Ông Nguyễn Mến, quản lý khu du lịch sinh thái Thọ Yên - nuối tiếc: "Người dân khu vực xung quanh và phía tây bắc đã bỏ làng mà đi".
Bạn,
Báo Tuổi Trẻ dẫn lời trưởng thôn Tà Lang tên là Trần Văn Vân, người sắc tộc Cơ Tu ,cho biết: "Làng có 93 gia đình với 342 người, trong đó có 22 gia đình người Kinh. Trong số nhà người Kinh này có những nhà ở khu vực Nam Mỹ chạy sạt lở mới lên." Viên trưởng thôn nói, dù nghèo đói nhưng chưa lần nào bản làng bị sập núi và làm đất nổi giận như người dưới xuôi. Bằng chứng là việc họ đưa máy móc khai thác cát sạn, các hoạt động xới móc lòng sông, đào núi làm vàng ngăn sông Nam, sông Bắc để làm thuỷ điện...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Địa cầu ngày càng nóng hơn, biến đổi khí hậu (BĐKH) gay gắt hơn, biển ngày càng dân cao hơn, nhiều vùng ven biển Việt Nam đang sạt lở tới mức báo động, diện tích nông nghiệp ở nhiều vùng đồng bằng bị biển xâm thực và ngập mặn nhiều hơn…
Kinh tế Việt Nam sẽ tăng chậm lại trong năm 2019, nhưng vẫn là mức tăng nhanh nhất khu vực.
Du khách tới Sài Gòn tăng đều… Tiền thu nhờ du lịch tăng đều…
Du học sinh không muốn về lại Việt Nam… Không ai muốn về cả.
Hít thở cũng là một khó khăn mới tại Sài Gòn… khi không khí bỗng nhiên ô nhiễm hơn.
Giảm giờ làm có nên không? Hầu hết người lao động đều muốn giảm bớt giờ làm việc…
Ngang ngược là kiểu Trung Quốc truyền thống… Hung hăng để chiếm đất, chiếm biển… May mắn thời này còn quốc tế.
Lại mưa lụt Đồng Nai… nơi trước giờ mưa thuận gió hòa so với các tỉnh Miền Trung…
Đòi nợ bằng bạo lực là một hiện tượng đáng sợ tại nhiều thành phố lớn. Đòi nợ thuê là một dịch vụ gây kinh hoàng…
Gần đây, thấy có người gọi Việt Nam là “xứ Đông Lào”… chữ này thoạt nghe hơi khó hiểu, nhưng nghĩ một chặp mới hiểu ra, rằng VN là đất nước phía Đông nước Lào, cũng một dạng chậm tiến y hệt như “chính chủ nước Lào”…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.