Hôm nay,  

Ca Sĩ ‘ôm’ Cột Điện

18/02/200600:00:00(Xem: 9303)
Bạn,

Theo báo quốc nội, gần đây, tại thành phố Sài Gòn bỗng nở rộ xu hướng 'tiếp thị" hình ảnh, album các ca sĩ trên các cột điện. Những tên gọi như "ca sĩ leo cột điện", "ca sĩ ôm cột điện"... cũng mau chóng xuất hiện để "khai sinh" cho xu hướng này. Cột điện giờ đây đã là "thế tam quốc" của ca sĩ, khoan cắt bê tông và liên minh những dịch vụ chữa bệnh thầm kín "đánh" nhau quyết liệt. Còn bộ mặt thành phố thì chịu đủ cái "trận địa" tèm hem, ô hợp và loạn xà ngầu này. Báo Thanh Niên ghi nhận thực trạng này như sau.

Xưa nay, ngẫm cột điện là "lãnh địa" riêng của "khoan cắt bê tông", "rút hầm cầu", "chữa bệnh sinh lý"... Địa bàn, vị thế đã chia, dầu chướng mắt khó coi muốn dẹp nhiều lần nhưng cũng khó. Nhưng gần đây trên các cột điện lại xuất hiện tràn lan, nhan nhản hình poster của các ca sĩ. Dưới dòng chữ "tiếp thị" chữa bệnh sinh lý thì trên là poster ca sĩ. Bên dòng chữ "tiếp thị" rút hầm cầu là poster ca sĩ. Ca sĩ ra album dán poster trên cột điện. Ca sĩ tổ chức liveshow cũng dán cột điện. Nhiều ca sĩ làm chương trình cũng dán poster trên cột điện. Cái cột điện lâu nay lạnh lẽo, ù lì, dù có mạnh cỡ... khoan cắt bê tông đi nữa nhưng bị "quảng cáo" chữa bệnh thầm kín lâu ngày thì chắc nhìn bề ngoài như thế chứ bên trong cũng... yếu, vậy mà giờ đây hóa rôm rả, đông vui cùng ca sĩ, cùng các chương trình nghệ thuật

Tất nhiên, nói vậy chứ xưa nay có luật nào quy định hẳn hòi rằng cột điện là "lãnh địa" riêng của những dịch vụ tiếp thị thiếu tế nhị hết chỗ nói kia mà không có phần cho các ca sĩ đâu" Cột điện ù lì trên phố có của riêng ai, ai nhanh chân nhanh tay hơn là được. Mấy nhà hàng, trung tâm dịch vụ, khoan cắt bê tông... vì không có tiền quảng cáo mới phát tờ rơi, mới dán cột điện. Vậy ca sĩ nếu chưa đủ nội lực, không đủ kinh phí để tự lăng-xê thì chọn "công nghệ poster dán cột điện" thôi, vừa rẻ tiền, vừa dễ gần công chúng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mà nếu là ca sĩ mà dán mấy chỗ hẻm hóc thì ai biết " Nên phải dán chỗ đông người qua lại nhất, ở những con đường lớn nhất cỡ CM Tháng Tám, Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Văn Trỗi... như vậy mới chịu.

Bạn,

Báo TN viết tiếp: Cái poster ca sĩ cứ đập vào mắt người đi đường vốn đã chướng mắt, khi xé đi vẫn để lại những mảng tróc lở lem nhem rất mất mỹ quan thành phố. Chưa kể poster lâu ngày bị nắng mưa làm cho tả tơi, vàng ố, bị các fan vui tay vẽ thêm râu, thêm nốt ruồi... thật thiếu thẩm mỹ. Chưa kể có nhiều poster của ca sĩ này cố ý dán đè lên poster ca sĩ kia, cạnh tranh quyết liệt, nghẹt thở khiến cây cột điện "yếu" lại càng thêm "yếu", giơ mặt chịu đủ rồi khóc thầm chứ biết kêu ai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Điều làm cho chúng ta phiền là khi những người quan tâm tới giáo dục và văn học thực ra lại gây rối thêm cho mọi chuyện, và như thế sẽ khó làm những gì có chiều sâu được.
Tình yêu tất nhiên là không tuổi rồi. Ai cũng biết như thế, vì đó là lời mọi người đều nói với nhau trên tất cả báo chí của mọi nền văn hóa.
Đôi khi có những chuyện bất ngờ xảy ra, các luật gia chính thống lại tranh cãi rằng có phải Việt Nam đã có luật để xử chưa, hay có phải rằng luật Việt Nam có thể né tránh được, hay có phải rằng VN có luật nhưng không hề áp dụng, hoặc là làm trái luật, hoặc là xử theo văn bản trái luật...
Đất nước ngày càng kinh dị. Không có vẻ gì như đời thường. Y hệt như trong phim ảnh căng thẳng, nơi xã hội đen khống chế cả quan quyền và trong đời dân thường.
Hễ đến cửa quan là mất tiền... Đó là lời bình phẩm của một viên quan, tuy chỉ là quan nhỏ thôi, nhưng hẳn là hiểu và chịu đựng cả một hệ thống như thế. Mà là chuyện ngay tại thủ đô cũng thế, tức là gần mặt trời, chứ không phải chuyện xa xôi gì.
Chúng ta đều từng tự hào là con rồng cháu tiên, và tin rằng được làm người Việt hẳn là cái gì ghê gớm lắm.
Có những hình ảnh chỉ mới nhìn đã không thể quên được. Đời người hẳn đã từng nhiều lần gặp các hình ảnh khó quên mang theo những tiếng cười vui, hay dòng nước mắt ngậm ngùi.
Có những hoàn cảnh thương tâm ở quê nhà, và rồi chúng ta chợt thấy lòng từ bi, muốn làm từ thiện. Nhưng không dễ đâu, cũng gian nan nhiều rào cản lắm.
Có những chuyện không bao giờ hiểu nổi trên đời này. Kể cả chuyện trong chùa.
Chuyện bi hài là trẻ em bây giờ hiểu biết về tình dục quá sớm. Và cái gọi là hiểu biết sớm này chỉ có nghĩa là hiểu biết không chính quy, không qua trường lớp, mà chỉ là kiểu “vừa học, vừa hành.” Nghĩa là, ăn cơm trước kẻng, nói theo ngôn ngữ thời đại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.