Hôm nay,  

CHỢ TRẦU CAU

26/07/201100:00:00(Xem: 6016)

CHỢ TRẦU CAU

Bạn,

Không biết tự bao giờ, tại VN trầu cau được nhắc đến trong thơ ca như một biểu tượng của sự chung thủy. Ngàn đời nay, trầu cau là một nét đẹp trong văn hóa, nhưng dòng xoáy của đời sống hiện đại đang có nguy cơ làm xóa sổ tập tục nhai trầu. Vậy mà, giữa TP. Sài Gòn sầm uất, có một chợ chuyên bán trầu cau vẫn còn tồn tại cho đến hôm nay qua bao thăng trầm của thời gian... Báo Đồng Nai ghi nhận toàn cảnh về chợ này qua đoạn ký sự như sau.

Chợ nằm trên đường Lê Quang Sung, đoạn cắt từ Chu Văn An đến Nguyễn Hữu Thận, đối diện bến xe Chợ Lớn. Người dân thành phố quen gọi là chợ, nhưng thực tế nơi đây chỉ gồm những gánh hàng trầu cau bán buôn trên vỉa hè. Không ai biết chợ có từ khi nào, nhưng những cụ già khẳng định rằng chợ trầu cau này đã tồn tại cả trăm năm nay.

Đoạn đường này chỉ dài chưa tới 100m, thế nhưng lại có đến khoảng 10 - 15 gánh hàng trầu cau. Giữa tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng cười nói của người dân hai bên đường là hình ảnh nhỏ bé, lặng thầm của những bà, những dì bán trầu cau.

Đa số họ đều đến từ Bà Điểm, Hóc Môn - vùng đất nổi tiếng với 18 thôn vườn trầu. Họ lặng lẽ ngồi đấy giữa những quả cau xanh bóng nhoáng và những lá trầu xếp gọn ghẽ trong cái thúng con. Công việc hằng ngày của họ là cắt tỉa những quả cau, lá trầu và gói lại theo đơn đặt hàng của khách. Thỉnh thoảng mới có vài người khách tới mua trầu cau hoặc nhận hàng đã đặt. Họ đã gắn bó với cái chợ này từ khi còn là những cô thiếu nữ. Gánh hàng trầu cau ấy đã từng một thời nuôi chồng nuôi con, nhưng nay họ bám trụ với nghề không phải vì đồng lời mà có lẽ vì tình yêu đối với quả cau, miếng trầu.

Bà Lê Thị Út, năm nay 80 tuổi, nhưng có đến 70 năm bán trầu cau ở chợ này - tâm sự: "Nghề này không có lời nhiều đâu. Chục cau lời 1 ngàn đồng à. Hồi trước mình gánh cái gánh trầu lên vai là mình nuôi chồng, nuôi con được, còn bây giờ hổng có nuôi nổi".

Hằng ngày, bà Út phải dậy thật sớm và đi 4 chuyến xe buýt từ Bà Điểm lên tới Chợ Lớn để bán trầu cau. 70 năm qua, hành trình buôn bán của bà cứ như thế. Nhiều người buôn bán trầu cau giờ đã bỏ nghề, chuyển sang làm những công việc khác. Những quầy hàng bán trầu cau đang ngày một ít đi.

Bạn,

Báo Đồng Nai ghi nhận rằng hình ảnh trầu cau trong văn chương Việt Nam tượng trưng cho tình yêu, cho sự chung thủy. Trầu cau là một nét đẹp trong văn hóa của người Việt từ ngàn đời nay. Và những người bán trầu cau ở TP.SG cũng vẫn đang cố chung thủy với cái nghề tôn vinh lòng chung thủy, dù hiện nay việc buôn bán hết sức khó khăn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.