Hôm nay,  

Giếng Đá Cổ Làng Quê

14/08/201100:00:00(Xem: 4245)

Giếng Đá Cổ Làng Quê

Bạn,
Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, tại miền Trung, từ xa xưa, giếng nước đã hình thành ở nhiều làng quê Phú Yên cùng với tiến trình hình thành những đơn vị cư trú của các cộng đồng cư dân. Giếng nước gắn bó với tình cảm con người và trở thành biểu tượng của văn hóa. Báo điện tử Phú Yên ghi nhận về những giếng đá cổ tại tỉnh này như sau.
Khu giếng đá cổ xóm Vườn thuộc thôn Xuân Dục, xã An Phú, TP Tuy Hòa, nằm trong khu vực có vết tích cư trú lâu đời. Và nằm về phía đông núi Đồng Nai (núi Thơm), phía bắc có lạch Bầu Ngòi bắt nguồn từ khu vực núi Đồng Nai và núi Hùng chảy về hướng đông, thông ra biển tại Long Thủy, phía đông có núi Hòn Tháp, nơi đã phát hiện dấu tích gạch Chăm. Đất đai ở đây thuộc loại đất cát được phủ một lớp phù sa mỏng trên mặt, với địa hình khá bằng phẳng. Trước kia những vườn cau được trồng thẳng hàng và một hệ thống mương nhỏ được vét đến từng gốc cau. Nước được đưa lên từ những giếng rồi tự chảy theo hệ thống mương tưới để nuôi sống cho những vườn cau. Do đặc điểm thổ nhưỡng nơi đây có khả năng giữ nước thấp nên người xưa đã đào rất nhiều giếng. Hiện khảo sát trên những khu vườn tại đây cho thấy mật độ giếng khá dày đặc. Trong một khoảnh vườn rộng 2000m2 có đến 10 giếng. Thống kê trong toàn khu vực xóm Vườn có trên 30 giếng. Trong đó có những giếng hiện nay đã được sửa sang và đang được các hộ gia đình sử dụng nước sinh hoạt. Nếu tính cả những giếng hiện đã bị vùi lấp, sụp lở thì số lượng còn cao hơn. 


Đặc điểm của hệ thống giếng cổ ở đây là dạng giếng tròn, có độ sâu từ 3m-4m, đường kính miệng giếng dao động từ 0,9m đến 1,8m, bên trên miệng giếng thường không làm bọng. Những giếng cổ ở đây thường chỉ được xếp đá một đoạn từ khoảng giữa độ sâu của giếng lên đến miệng giếng. Khi khảo sát, chúng tôi nhận thấy phần dưới là một loại đất cát màu trắng đục pha nhiều sạn nhỏ. Đây là loại đất rất cứng và có độ ổn định cao. Do vậy, khi đào giếng đến lớp đất này người ta không cần dùng đá để kè thành giếng mà vẫn đảm bảo thành giếng không bị sụp lở. Thực tế, hầu như không có trường hợp nào xảy ra hiện tượng sạt lở thành giếng ở lớp đất này. Thông thường một giếng được đào với độ rộng từ miệng xuống đáy bằng nhau (tức thành giếng là một đường thẳng). Nhưng cũng có trường hợp ở đáy giếng được đào mở rộng ra xung quanh. Những giếng dạng này có mạch ngầm rất mạnh. Có lẽ đây là một sáng tạo trong kỹ thuật đào giếng của người xưa. Điều đặc biệt là những giếng ở đây tuy được đào cạn, song nước giếng lại rất trong và quanh năm không đứt mạch.
Bạn,
Báo Phú Yên cho biết, cũng tại khu vực xóm Vườn còn hiện diện những ngôi mộ cổ dạng hình yên ngựa được xây đắp bằng đá và vôi cát mà người địa phương gọi là mả Hời. Người địa phương dùng cách gọi nàyđể khẳng định những di tích này là không phải do tổ tiên của mình để lại. Nhưng đối với những giếng đá cổ, mặc dù không ai có thể xác định được có từ khi nào, song tất cả đều khẳng định đó là di tích của ông bà, tổ tiên họ...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.