Hôm nay,  

DÂN ĐIÊU ĐỨNG VÌ LŨ

24/10/201100:00:00(Xem: 6267)
DÂN ĐIÊU ĐỨNG VÌ LŨ

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, trong trận lũ vưà qua tại các tỉnh miền Trung, tỉnh Quảng Bình là địa phương bị thiệt hại nặng nhất. Theo báo cáo của địa phương, đến ngày 20/10, tỉnh Quảng Bình còn gần 20,000 gia đình cư dân bị lũ cô lập, hàng chục ngàn người điêu đứng gồng mình với lũ. Người dân đang đối mặt với khan hiếm chất đốt, lương thực, nước uống trong lũ. Báo SGGP ghi nhận hiện trạng này qua bản tin như sau.
Làng Tân Thành, xã Tân Ninh (huyện Quảng Ninh) nằm giữa ốc đảo lũ, 161 gia đình với gần 700 người đang vật lộn với nước lũ qua ngày thứ 7 của trận lũ thứ ba. Họ hoàn toàn vắt hết sức để chạy hai trận lũ trước, nhưng trận lũ thứ ba gần như kiệt sức vì nước lên nhanh không thể khuân vác kịp đồ đạc. Có nhà chỉ treo vội cái chõng tre lên xà nhà, rồi cùng vợ con ngồi nhìn lũ vùi. Cư dân Nguyễn Cường ở xóm Hữu Tân (Tân Thành) nói: "Năm nay lũ nhỏ hơn lũ lịch sử nhưng vây dân nhiều ngày quá, cả tuần rồi vẫn chưa ra khỏi nhà. Cực không chịu được". Cả làng Tân Thành đến ngày lũ thứ 7, ngoài thiếu nước, thiếu ăn, rau xanh còn thiếu chất đốt nghiêm trọng.

Làng nông nghiệp, chủ yếu sử dụng rơm khô, lũ nhấn chìm làng, rơm rạ ướt hết, không thể sử dụng được. Cư dân Nguyễn Thị Phúc ở Hữu Tân nói: "Trước lụt chuẩn bị mấy bó rơm khô, nấu tằn tiện, nhưng chừ cũng hết, chẳng còn chi đốt nữa. Khổ quá rồi". Không chỉ ở Tân Thành, hàng trăm gia đình khác của xã Tân Ninh rồi hàng ngàn gia đình cư dân khác trong vùng rốn lũ Quảng Ninh, Lệ Thủy cũng khan hiếm chất đốt nghiêm trọng. Trong vùng nước lũ, người dân rất khó chạy vạy ra lửa để nấu ăn, bởi nhà nào cũng dự trữ củi đốt, rơm khô cầm chừng vài ba ngày, không thể kéo dài cả tuần. Chỉ những gia đình khá giả mới có bình gas cầm cự.
Căn nhà cư dân Nguyễn Thị Hạnh (Tân Ninh, Quảng Ninh) ngập đầy nước, không có gác mái ngói, chỉ biết dùng dây thừng cột chiếc chõng và cái giường con lên xà nhà. Nước lên đến đâu, anh Toản, chồng chị Hạnh lại nhảy xuống chõng, vít thêm dây, kéo lên cao hơn để 3 đứa con khỏi bị lũ nhấn chìm. Cả nhà sinh hoạt trong khu vực 3m², trong khi đó, ở góc giường ngăn một khoảnh nhỏ cho chú heo thịt và mấy con gà nuôi bán cho đợt tết cuối năm. Họ đã sống như thế 7 ngày, đủ mùi xú uế của heo gà và người phải chịu. Theo kinh nghiệm người dân, ở vùng lũ này, nước còn ngâm ít nhất 3 ngày nữa mới tha cả làng.
Bạn,
Cũng theo báo SGGP, dân vùng lũ vật lộn với 3 trận lũ liên tiếp đã hoàn toàn kiệt sức. Họ lại đang tiếp tục gồng mình với nước bạc vì lũ rút chậm. Đã có nhiều người đau mắt đỏ, nước ăn chân và đường ruột. Nếu lũ kéo dài, nguy cơ dịch bệnh rất cao. Vùng lũ đang rất cực.

Ý kiến bạn đọc
24/10/201119:19:02
Khách
Nếu người dân được 1 phần nào của số tiền hàng tỉ đôla để chào mừng quốc khánh trung cộng dù che dấu là kỷ niệm 1,000 năm Thăng Long để ngăn ngừa , đắp đê che chắn trước thì lũ lụt cũng không gây thiệt hại nặng nề về tài sản và nhân mạng như thế . Than ôi trời cao đất dầy , tội ác bọn việt cộng đã quá lớn rồi kia sao chưa thấy sự trừng phạt bọn chúng và gia đình vợ con , cháu bọn chúng !!! Mong sớm thấy cho người dân được hả lòng .
24/10/201119:04:26
Khách
đồng bào khổ sở như vậy, thì chúng ta cứ hỏi đảng kính yêu cũa chúng ta ở đâu? và đã làm gì để giúp cho đồng bào nhân dân chúng ta, hay chúng chỉ sống trong cảnh giầu sang và lãng phí.
Tại sao dân thì không có cơm ăn, áo mặc mà các ông thủ tướng, chủ tịch nước, bộ trưởng các ngành ....vv
ông nào cũng có cã trăm triệu dollar tiền tham nhũng của dân trong nhà băng. vẩn chưa thấy ông nào xuất ra một vài triệu ra dể cứu dân?
Tội nghiệp thay cho những đồng bào hải ngoại, đã trốn ra khỏi chế độ cộng sản thối nát, mà vẩn cố gắng dành giụm tiền gởi về VN để giúp dân và nui sống chế độ CSVN. Để rồi khi chúng đói, thì chúng gọi ta là việt kiều, kiều bào... Khi chúng no, thì chúng gọi là việt gian, thế lực thù địt...khủng bố vv...
Ông bà ta ngày xưa có nói: bần cùng thì hoá đạo tặc. có phải người việt hải ngoại cứ để nhân dân trong nước đói khổ kiệt quệ , thì mới có nổi lên dành lại quyền tự do dân chủ, lấy lại tài sản của đồng bào.
24/10/201109:33:16
Khách
Quê hương ui !!!
Có gì mà đẹp hơn LŨ !?

Quê hương hàng năm lũ lụt, tuổi thơ con lội nước đều đều !!!
Quê hương hàng năm bão tố, cho con bay cửa sập nhà !!!

Quê hương Vn ''đẹp & xấu'' như rứa đấy !?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
An toàn là điều hiếm hoi tại nhiều nơi, kể cả ở thủ đô Hà Nội. Chợp mắt một chút là có thể đụng xe, côn đồ gây sự, bị chôm đồ, cháy nhà...
Báo Thanh Niên kể chuyện Công an bắt hai người là nghi can đã trói tay, bịt miệng nạn nhân đến chết. Cả hai nghi phạm thấy ông T. say rượu nên dùng dây kẽm, băng keo trói tay chân,
Westminster (Bình Sa)- - Đại hội Liên trường Tây Ninh toàn thế giới Kỳ 5 đã diễn ra vào lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy ngày 15 tháng 7 năm 2017 tại nhà hàng Paracel Seafood Restaurant,
Tối 7/7, Trung và nhóm bạn xô xát với một số thanh niên tại quán karaoke ở khu công nghiệp Đình Trám (huyện Việt Yên). Bị đuổi đánh, Trung chạy về phòng trọ lấy súng tự chế quay lại hiện trường.
Tế Hanh (1921-2009) tên thật là Trần Tế Hanh, sinh ngày 20-6-1921 tại thôn Đông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Thuở nhỏ học trường làng, rồi trường huyện.
Sài Gòn sẽ cấm chạy xe gắn máy... may quá, có thể sẽ chỉ cấm từ năm 2030. Vậy rồi, xe buýt có thay được chăng? Đành chờ xem vậy.
Vi phạm bản quyền sách là chuyện thường xảy ra, và hình như biện pháp chế tài không đủ mạnh để ngăn cản, nên cứ vẫn nghe hoài... Thậm chí, có kẻ còn khoe tài chôm bản quyền trên mạng.
Xã hội càng lúc càng bạo lực... nhìn nơi nào cũng bạo lực, cướp, rút dao...
Bạn tin vào thống kê của nhà nước Ba Đình? Có nghĩa là, bạn tin rằng tỷ lệ thất nghiệp ở VN thấp bậc nhất thế giới? Thôi nhé, chớ tin những gì con cháu ông Hồ nói.
Quân đội nên kinh doanh hay không? Đó là câu hỏi gây sôi nổi. Nếu cho quân đội kinh doanh, hiển nhiên doanh nghiệp tư nhân không cạnh tranh nổi...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.