Hôm nay,  

Nghề Chở Đất Thuê

25/10/201100:00:00(Xem: 7465)

Nghề Chở Đất Thuê

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, hàng ngày, từ tờ mờ sáng, trên cánh đồng lũ ở xã Cần Đăng, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang, có nhiều chiếc xuồng lườn chở đất khẳm đừ nối đuôi nhau về san lấp nền nhà hoặc làm gạch ngói. Dân địa phương quen gọi đó là "xáng cơm" trong mùa lũ... Báo Người Lao Động viết về cuộc mưu sinh này qua đoạn ký sự như sau.

Lũ lên, ngoài việc mưu sinh bằng nghề khai thác thủy sản, dân nghèo còn có một nghề khác, đó là nghề chở đất thuê. Mỗi ngày 7 giờ, họ ngụp lặn trong dòng nước lũ lạnh lẽo xeo và chở từng xuồng đất thuê để kiếm tiền lo cho gia đình. 4 giờ sáng, anh Tý, anh Tròn, anh Tốt, anh Cường... cùng ngụ xã Cần Đăng (Châu Thành) lục đục chuẩn bị đồ nghề nào leng, khung cắt đất, cà men cơm, nước uống..., rồi nổ máy dong xuồng ra đồng. Khi đến nơi, mỗi người chọn một chỗ nhảy ùm xuống nước. Lúc này, mực nước trên đồng đã ngập sâu ngang cổ, các anh nhanh tay dùng leng hì hụt xeo nại từng thớ đất. Ôm từng khối đất nặng trịch chất lên xuồng, mọi người nói như tự động viên với nhau: "Hôm nay, tiết trời lạnh hơn mọi bữa. Nếu không làm nhanh sẽ cóng mất. Anh em ơi ráng lên để về sớm...". 

Nghề chở đất đòi hỏi phải quen việc và có sức khỏe thì mới chịu được với cái lạnh thấu xương của buổi sớm mai. Bình quân mỗi ngày các anh làm việc xuyên suốt từ 4 giờ sáng đến 11 giờ trưa dưới nước. Do trầm mình lâu trong nước nên ai cũng bị nước ăn khắp mình, đặc biệt là những kẽ tay, kẽ chân. "Đêm về ngứa ngáy khắp người, phải đâm phèn chua với lá gáo vàng mà xức. Đây được xem là bài thuốc gia truyền của dân chở đất như chúng tôi. Nghề này cực và nặng lắm! Ôm đất để lên xuồng rồi móc thảy xuống, cứ làm như vậy hoài. Bình quân mỗi người chở từ 30 xuồng mỗi buổi sáng còn người nào chở giỏi lắm cũng chỉ 40 xuồng là hết sức"- các anh trần tình.

Nghề lặn, chở đất thuê đã gắn bó với các anh nhiều năm. Năm nào cũng vậy khi mùa nước nổi tràn đồng là anh Tý, anh Tròn, anh Tốt, anh Cường cùng những thanh niên trong xóm bắt đầu nhận chở đất thuê cho các cơ sở sản xuất gạch ngói và san lấp nền nhà của dân. Hễ ai điện thoại kêu là các anh đến tận nơi phục vụ. Có lúc cả nhóm phải sang tận Thoại Sơn, Tri Tôn, Châu Phú... để chở thuê. Làm riết quen nên mùa nước tràn đồng thì có người điện đến hợp đồng chở đất.

Bạn,

Cũng theo báo Người Lao Động, nghề chở đất cũng phụ thuộc vào thời tiết. Nếu hôm nào trời nắng tốt thì chở được nhiều. Còn hôm nào trời âm u, giông to sóng lớn thì cả nhóm phải nghỉ ở nhà, một mặt vì lạnh, mặt khác sợ chìm xuồng. Bởi vậy, dân quê thường ví von, nghề chở đất thuê lênh đênh như từng con sóng trên đồng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.