Hôm nay,  

Nghề Chở Đất Thuê

25/10/201100:00:00(Xem: 7324)

Nghề Chở Đất Thuê

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, hàng ngày, từ tờ mờ sáng, trên cánh đồng lũ ở xã Cần Đăng, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang, có nhiều chiếc xuồng lườn chở đất khẳm đừ nối đuôi nhau về san lấp nền nhà hoặc làm gạch ngói. Dân địa phương quen gọi đó là "xáng cơm" trong mùa lũ... Báo Người Lao Động viết về cuộc mưu sinh này qua đoạn ký sự như sau.

Lũ lên, ngoài việc mưu sinh bằng nghề khai thác thủy sản, dân nghèo còn có một nghề khác, đó là nghề chở đất thuê. Mỗi ngày 7 giờ, họ ngụp lặn trong dòng nước lũ lạnh lẽo xeo và chở từng xuồng đất thuê để kiếm tiền lo cho gia đình. 4 giờ sáng, anh Tý, anh Tròn, anh Tốt, anh Cường... cùng ngụ xã Cần Đăng (Châu Thành) lục đục chuẩn bị đồ nghề nào leng, khung cắt đất, cà men cơm, nước uống..., rồi nổ máy dong xuồng ra đồng. Khi đến nơi, mỗi người chọn một chỗ nhảy ùm xuống nước. Lúc này, mực nước trên đồng đã ngập sâu ngang cổ, các anh nhanh tay dùng leng hì hụt xeo nại từng thớ đất. Ôm từng khối đất nặng trịch chất lên xuồng, mọi người nói như tự động viên với nhau: "Hôm nay, tiết trời lạnh hơn mọi bữa. Nếu không làm nhanh sẽ cóng mất. Anh em ơi ráng lên để về sớm...". 

Nghề chở đất đòi hỏi phải quen việc và có sức khỏe thì mới chịu được với cái lạnh thấu xương của buổi sớm mai. Bình quân mỗi ngày các anh làm việc xuyên suốt từ 4 giờ sáng đến 11 giờ trưa dưới nước. Do trầm mình lâu trong nước nên ai cũng bị nước ăn khắp mình, đặc biệt là những kẽ tay, kẽ chân. "Đêm về ngứa ngáy khắp người, phải đâm phèn chua với lá gáo vàng mà xức. Đây được xem là bài thuốc gia truyền của dân chở đất như chúng tôi. Nghề này cực và nặng lắm! Ôm đất để lên xuồng rồi móc thảy xuống, cứ làm như vậy hoài. Bình quân mỗi người chở từ 30 xuồng mỗi buổi sáng còn người nào chở giỏi lắm cũng chỉ 40 xuồng là hết sức"- các anh trần tình.

Nghề lặn, chở đất thuê đã gắn bó với các anh nhiều năm. Năm nào cũng vậy khi mùa nước nổi tràn đồng là anh Tý, anh Tròn, anh Tốt, anh Cường cùng những thanh niên trong xóm bắt đầu nhận chở đất thuê cho các cơ sở sản xuất gạch ngói và san lấp nền nhà của dân. Hễ ai điện thoại kêu là các anh đến tận nơi phục vụ. Có lúc cả nhóm phải sang tận Thoại Sơn, Tri Tôn, Châu Phú... để chở thuê. Làm riết quen nên mùa nước tràn đồng thì có người điện đến hợp đồng chở đất.

Bạn,

Cũng theo báo Người Lao Động, nghề chở đất cũng phụ thuộc vào thời tiết. Nếu hôm nào trời nắng tốt thì chở được nhiều. Còn hôm nào trời âm u, giông to sóng lớn thì cả nhóm phải nghỉ ở nhà, một mặt vì lạnh, mặt khác sợ chìm xuồng. Bởi vậy, dân quê thường ví von, nghề chở đất thuê lênh đênh như từng con sóng trên đồng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.