Hôm nay,  

Không Đòi Được Nợ

06/07/199900:00:00(Xem: 8914)
Bạn,
Theo báo trong nước, sau 4 năm thực hiện chương trình tín dụng cho sinh viên các trường đại học và cao đẳng vay tiền ăn học, nhiều ngân hàng VN đã không thu hồi được nợ do người vay không có khả năng chi trả. Một trong những ngân hàng bị sinh viên nợ quá hạn nhiều nhất là Ngân hàng Công thương. Một chi nhánh của ngân hàng này đã cho 252 sinh viên vay, với tổng số tiền hơn 300 triệu đồng nhưng đến cuối tháng 2/1999, còn hơn 100 sinh viên nợ chi nhánh này với số tiền 131 triệu đồng không đòi được. Phân tích về sự việc này, các chuyên viên ghi nhận rằng do một số sinh viên chưa tìm được việc làm, không có thu nhập để trả nợ; bố mẹ đã cho tiền trả nợ, số sinh viên đã sử dụng sang việc khác; sau khi ra trường, một số sinh viên không về quê, gia đình không biết con em mình đang ở đâu để đôn đốc trả nợ ngân hàng. Một chuyên viên có trách nhiệm của chi nhánh ngân hàng này còn cho biết: trước kia, có một vài đại học có quỹ cho sinh viên nghèo vay ăn học, đến nay, trường phải ngừng cho vay, nhưng 500 triệu đồng đã cho vay, không thu được, những sinh viên nợ tiền không đến trường để nhận bằng đại học. Chuyện các ngân hàng không đòi được nợ từ các khoản tín dụng cho sinh viên được báo trong nước ghi nhận như sau:

Cách đây một năm, chi nhánh Ngân hàng Công thương (NHCT) Đống Đa đã ngừng cho sinh viên vay lý do: chi nhánh NHCT Đống Đa là pháp nhân không đầy đủ của NHCT Việt Nam, hằng năm cũng phải thực hiện “chỉ tiêu về lợi nhuận hạch toán”. NHCT Việt Nam là một doanh nghiệp kinh doanh tiền tệ và cung ứng các dịch vụ ngân hàng để tìm kiếm lợi nhuận. NHCT Việt Nam và các chi nhánh tham gia công tác xã hội như trợ giúp đồng bào những vùng bị thiên tai, dịch họa từ quỹ phúc lợi, không thể lấy vốn tự có để làm từ thiện. Do đó, NHCT Việt Nam không thể dùng vốn huy động với lãi suất cao, để cho vay với lãi suất thấp - kinh doanh bị lỗ mà phải làm. Về chuyên môn, một viên chức tín dụng theo dõi khoảng 300 khế ước vay tiền là cao. Một khế ước cho sinh viên vay, một năm học 10 lần cho vay, mỗi lần cho vay 150 nghìn đồng. Mười lần vay trong một năm học vị chi 1,5 triệu đồng. Một khóa học thường là 4 năm, số tiền cho một sinh viên vay học hết khóa học sẽ là 6 triệu đồng, gồm 40 lần cho vay. 300 sinh viên vay tiền sẽ là 12,000 lần phát tiền vay. Tiếp đó là thu nợ vô cùng khó khăn.
Bạn,
Cả Việt Nam hiện có 74 trường đại học và 98 trường cao đẳng. Nhiều địa phương có trường nhưng Ngân hàng Công thương Việt Nam không có chi nhánh ở địa phương này. Thời gian tối đa cho vay thuộc đối tượng này là 10 năm và có thể kéo dài đến 15 năm, trong khoảng thời gian đó, Ngân hàng này gặp nhiều khó khăn về tài chính, không chỉ về hoạt động tín dụng với sinh viên mà còn các hoạt động khác với các công ty công nghiệp và thương mại trên toàn Việt Nam. Về quỹ tín dụng có khoảng 100 tỉ đồng. Như vậy, mỗi năm các chi nhánh của Ngân hàng Công thương Việt Nam chỉ được cho vay khoảng 25 tỉ đồng, tương ứng với 16,000 người vay. 75 tỉ đồng còn lại dành để cho sinh viên vay 3 năm tiếp theo đối với sinh viên đã được vay năm đầu. Như vậy, những khóa sinh viên nhập học sau liền kề thì hệ thống ngân hàng nói trên không biết lấy nguồn tiền nào để cho vay. Nếu lấy tiền thu nợ từ Quỹ tín dụng đào tạo để tái cho sinh viên vay thì phải chờ tới 10 năm nữa!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.