Hôm nay,  

Thuê Con Đi Làm

07/07/199900:00:00(Xem: 8583)
Bạn,
Tại một cuộc hội thảo mới đây về giáo dục trong gia đình, một số chuyên viên đã lên tiếng trình bày nhiều điều nghịch lý đang tồn tại trong xã hội Việt Nam ngày nay: trong khi đại đa số thanh niên phải vật lộn với mưu sinh, phải bán sức lao động để đổi lấy những khoản tiền lương ít ỏi, thì vẫn còn một số đông cô, cậu quý tử đã không chịu đi làm và luôn luôn đòi hỏi nguồn tài trợ từ bố mẹ để tiêu xài phung phí. Một số cô cậu “được” gia đình “động viên” đi làm đã gây áp lực với cha mẹ là phải cấp một phụ khoản ngoài tiền lương ở chỗ làm như những câu chuyện sau đây trích từ một bài phóng sự của báo Phụ Nữ.
B.H 20 tuổi nhân viên bán hàng của nhà hàng V.N quận 5 cũng được má thuê đi làm với giá 500 ngàn đồng/ 1 tháng. Cô hồn nhiên giải thích: Vì lương ở đây có 600 ngàn đồng, em xài không đủ nên mỗi tháng má em phải cho em thêm để em khỏi bỏ việc”. Nghe cô gái này nói, chúng tôi tưởng gia đình cô này khá giả lắm nhưng hỏi ra mới biết mẹ H góa chồng từ khi mới sinh con gái. Bằng nghề bán chè xôi tại nhà, bà đã nuôi con ăn học. Đang học lớp 10, H đã vướng vào lưới yêu và theo người yêu đi nghỉ mát ở Vũng Tàu 3 ngày liền, khiến bà mẹ lo mất ăn mất ngủ. Chuyện vỡ lở, chàng bị gia đình bắt về, nàng ốm một trận thập tử nhất sinh. Khi cơn sốc tình cảm tuổi mới lớn qua đi, H cương quyết không chịu đến trường. Hai năm sau, mẹ H nhờ người quen xin cho cô làm nhân viên bán hàng tại nhà sách V.H. Lúc đầu, H còn háo hức, sau đó với số lương 600 ngàn đồng không đủ sức hấp dẫn với cô, nên cô đành nghỉ việc. Để động viên con, bà mẹ đành phải trả thêm lương để con đi làm.

Còn trường hợp cậu Q.T, được ba thuê đi làm với mức lương 5 triệu đồng một tháng, trong khi lương cao nhất của nhân viên trong công ty chỉ có 3 triệu đồng. Nhưng Q.T cậu ấm duy nhất của ông Đ.M, giám đốc công ty TNHH ở quận 5 vẫn chưa thỏa mãn. Cậu thường xuyên hù ba, nếu không tăng lương, cậu ta sẽ không đi làm. Hàng ngày, ông M chỉ yêu cầu cậu quý tử của mình có mặt tại công ty lúc 9 giờ sáng, sau đó cậu ta làm việc hay đi chơi cũng được. Thế nhưng, không ít ngày, thay vì đến công ty thì T lại có mặt tại các nhà hàng sang trọng để ăn uống, hát karaoke, thụt bida...hoặc quay cuồng trong các vũ trường. Tiền thanh toán hóa đơn của các nhà hàng không dưới 5 triệu đồng. Cách đây không lâu, vì cá độ bida mà T phải mang nợ tới 35 triệu. Sau 10 ngày không có tiền trả, T bị chủ nợ (cũng là cậu ấm ở Quận 5) tuyên bố sẽ mướn xã hội đen thanh toán theo kiểu giang hồ. Không còn cách nào khác, T thú thật mọi chuyện với ba và tới lúc này, ông M mới té ngửa vì cậu quý tử của mình từ lâu đã say mê đen đỏ. Người cha quá nuông chiều con chỉ còn biết kêu trời...
Bạn,
Tác giả bài phóng sự trích dẫn ở trên là một nữ phóng viên. Nhà báo này cũng đã kể lại một trường hợp xảy ra ngay trong gia đình của người anh ruột: H, cháu của tôi năm nay 23 tuổi, con trai lớn của anh chị tôi, hễ cứ xong bữa là quần áo phẳng phiu, tóc chải láng coóng, người sực nức mùi nước hoa ngoại, dắt chiếc Wave bóng lộn ra khỏi nhà và chỉ trở về trước 12 giờ đêm. Lúc đầu tưởng cháu học thêm ngoại ngữ, sau mới biết cháu đến vũ trường, hoặc đến các tụ điểm karaoke, bi da hoặc cùng bạn bè đi uống cà phê. Tôi hỏi chị dâu tôi: Lương tập sự mỗi tháng chỉ gần 400 ngàn đồng thì tiền đâu để ngày nào cháu cũng đi chơi như vậy. Chị giải thích: Thì vẫn giống như 4 năm nó học đại học, tháng nào anh cô chẳng phải trả một triệu đồng tiền lương cho nó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.