Hôm nay,  

Thuê Con Đi Làm

07/07/199900:00:00(Xem: 7592)
Bạn,
Tại một cuộc hội thảo mới đây về giáo dục trong gia đình, một số chuyên viên đã lên tiếng trình bày nhiều điều nghịch lý đang tồn tại trong xã hội Việt Nam ngày nay: trong khi đại đa số thanh niên phải vật lộn với mưu sinh, phải bán sức lao động để đổi lấy những khoản tiền lương ít ỏi, thì vẫn còn một số đông cô, cậu quý tử đã không chịu đi làm và luôn luôn đòi hỏi nguồn tài trợ từ bố mẹ để tiêu xài phung phí. Một số cô cậu “được” gia đình “động viên” đi làm đã gây áp lực với cha mẹ là phải cấp một phụ khoản ngoài tiền lương ở chỗ làm như những câu chuyện sau đây trích từ một bài phóng sự của báo Phụ Nữ.
B.H 20 tuổi nhân viên bán hàng của nhà hàng V.N quận 5 cũng được má thuê đi làm với giá 500 ngàn đồng/ 1 tháng. Cô hồn nhiên giải thích: Vì lương ở đây có 600 ngàn đồng, em xài không đủ nên mỗi tháng má em phải cho em thêm để em khỏi bỏ việc”. Nghe cô gái này nói, chúng tôi tưởng gia đình cô này khá giả lắm nhưng hỏi ra mới biết mẹ H góa chồng từ khi mới sinh con gái. Bằng nghề bán chè xôi tại nhà, bà đã nuôi con ăn học. Đang học lớp 10, H đã vướng vào lưới yêu và theo người yêu đi nghỉ mát ở Vũng Tàu 3 ngày liền, khiến bà mẹ lo mất ăn mất ngủ. Chuyện vỡ lở, chàng bị gia đình bắt về, nàng ốm một trận thập tử nhất sinh. Khi cơn sốc tình cảm tuổi mới lớn qua đi, H cương quyết không chịu đến trường. Hai năm sau, mẹ H nhờ người quen xin cho cô làm nhân viên bán hàng tại nhà sách V.H. Lúc đầu, H còn háo hức, sau đó với số lương 600 ngàn đồng không đủ sức hấp dẫn với cô, nên cô đành nghỉ việc. Để động viên con, bà mẹ đành phải trả thêm lương để con đi làm.

Còn trường hợp cậu Q.T, được ba thuê đi làm với mức lương 5 triệu đồng một tháng, trong khi lương cao nhất của nhân viên trong công ty chỉ có 3 triệu đồng. Nhưng Q.T cậu ấm duy nhất của ông Đ.M, giám đốc công ty TNHH ở quận 5 vẫn chưa thỏa mãn. Cậu thường xuyên hù ba, nếu không tăng lương, cậu ta sẽ không đi làm. Hàng ngày, ông M chỉ yêu cầu cậu quý tử của mình có mặt tại công ty lúc 9 giờ sáng, sau đó cậu ta làm việc hay đi chơi cũng được. Thế nhưng, không ít ngày, thay vì đến công ty thì T lại có mặt tại các nhà hàng sang trọng để ăn uống, hát karaoke, thụt bida...hoặc quay cuồng trong các vũ trường. Tiền thanh toán hóa đơn của các nhà hàng không dưới 5 triệu đồng. Cách đây không lâu, vì cá độ bida mà T phải mang nợ tới 35 triệu. Sau 10 ngày không có tiền trả, T bị chủ nợ (cũng là cậu ấm ở Quận 5) tuyên bố sẽ mướn xã hội đen thanh toán theo kiểu giang hồ. Không còn cách nào khác, T thú thật mọi chuyện với ba và tới lúc này, ông M mới té ngửa vì cậu quý tử của mình từ lâu đã say mê đen đỏ. Người cha quá nuông chiều con chỉ còn biết kêu trời...
Bạn,
Tác giả bài phóng sự trích dẫn ở trên là một nữ phóng viên. Nhà báo này cũng đã kể lại một trường hợp xảy ra ngay trong gia đình của người anh ruột: H, cháu của tôi năm nay 23 tuổi, con trai lớn của anh chị tôi, hễ cứ xong bữa là quần áo phẳng phiu, tóc chải láng coóng, người sực nức mùi nước hoa ngoại, dắt chiếc Wave bóng lộn ra khỏi nhà và chỉ trở về trước 12 giờ đêm. Lúc đầu tưởng cháu học thêm ngoại ngữ, sau mới biết cháu đến vũ trường, hoặc đến các tụ điểm karaoke, bi da hoặc cùng bạn bè đi uống cà phê. Tôi hỏi chị dâu tôi: Lương tập sự mỗi tháng chỉ gần 400 ngàn đồng thì tiền đâu để ngày nào cháu cũng đi chơi như vậy. Chị giải thích: Thì vẫn giống như 4 năm nó học đại học, tháng nào anh cô chẳng phải trả một triệu đồng tiền lương cho nó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại VN, tình trạng sao chép trong lĩnh vực xuất bản và phát hành sách đã ở mức báo động. Phóng viên báo SGGP vưà làm một cuộc khảo sát tại các nhà sách, đã ghi nhận rằng "sách nhái", "sách sao chép" trùng lặp rất nhiều. Nhiều sách tuy có tiêu đề khác nhau nhưng nội dung lại giống nhau, và lại cùng 1 nhà xuất bản. Báo SGGP ghi lại một số trường hợp như sau.
Theo SGGP, các kiểu bảng hiệu của người Sài Gòn bây giờ là dùng hình tượng. Trước là dùng hình thay chữ, hoặc bảng hiệu hộp đèn chữ nổi hay sử dụng đèn huỳnh quang kéo sợi, thịnh hành trong khoảng 20 năm. Từ các thập niên đầu thế kỷ 20, bảng hiệu có kèm theo minh họa tượng trưng như kiểu hiệu kem Hynos của doanh nhân Huỳnh Đạo Nghĩa vẽ anh Bảy Chà Và da đen cười khoe răng trắng;
Theo ghi nhận của báo Lao Động, trong tuần qua, thành phố Đà Lạt, tỉnh lỵ tỉnh Lâm Đồng và các huyện của tỉnh này đang bị đại hán. Mực nước các sông suối trong tỉnh này hạ thấp hơn so với trung bình nhiều năm, các suối nhỏ có nguy cơ cạn kiệt. Báo LĐ ghi nhận thực trạng hạn hán tại Đà Lạt như sau. Đà Lạt nằm ở độ cao 1,500m so với mực nước biển.
Còn một tháng mới đến Tết nguyên đán, thế nhưng, tại các Trung tâm giới thiệu việc làm ở TPSG luôn đông nghẹt sinh viên đến tìm việc làm thêm trong ngày lễ này. Với mức lương cao gấp 2-3 lần ngày thường, các sinh viên hy vọng sẽ dành dụm được một ít tiền để đóng học phí cho học kỳ sau. Tin Nhanh VN ghi nhận tình cảnh của những sinh viên nghèo chạy tìm việc làm trong dịp Tết như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong tuần qua, tại tỉnh Phú Yên, chỉ trong chuyến ra khơi câu cá ngừ đại dương đầu tiên của vụ đánh bắt mới, làng biển phường 6 (thị xã Tuy Hòa) đã có đến bảy chiếc tàu gặp nạn. Tin tức từ ngoài biển liên tục gọi về xin ứng cứu. Qua máy truyền tin những tiếng kêu thét, hoảng loạn trên các con tàu đang lâm nạn từ ngoài khơi xa dội về càng khiến cái làng biển này hoang mang, căng thẳng.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại TPSG, tất cả các đường phố đều ngập tràn bảng hiệu quảng cáo, trung bình trước mặt tiền một cửa hàng bao giờ cũng có khoảng 2-3 bảng hiệu quảng cáo, thậm chí có dăm cửa hàng treo một lúc 6-7 bảng. Một bảng hiệu lớn giăng ngang trước mặt tiền nhà, chiều ngang bao giờ cũng kín từng tấc diện tích hiện hữu.
Như VB đã loan tin, Tòa án trọng tài thể thao quốc tế đã buộc Liên đoàn bóng đá VN phải bồi thường huấn luyện viên Letard người Pháp một số tiền lên đến 197 ngàn Mỹ kim. Ông Letard nguyên là huấn luyện viên đội tuyển túc cầu U.23 của VN ( gồm các tuyển thủ dưới 23 tuổi) , đã bị VN sa thải trước thời hạn kết thúc hợp đồng với lý do là khả năng huấn luyện yếu kém.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, tại bến xe Miền Đông của Thành phố Sài Gòn, mỗi ngày gần cả ngàn lượt xe rời bến đều phải "gồng mình" cống nộp cho các nhân viên quản lý và điều hành bến xe. Chỉ riêng hai bộ phận phòng vé và điều độ với khoảng vài chục nhân viên, mỗi xe chỉ cần "đóng hụi chết" vài chục ngàn đồng/chuyến
Trên địa bàn thành phố SG, chỉ riêng quận 10 hiện có đến 52 lô chung cư, trong đó có 37 lô đã quá hạn sử dụng từ 10-15 năm với trên 4.000 gia đình cư ngụ. Thế nhưng, việc di dời hàng chục ngàn con người ra khỏi chung cư lại quá chậm. Người dân sống trong những chung cư cũ đang thấp thỏm trong nỗi lo nhà sập. SGGP ghi nhận thực trạng này như sau.
Tại VN, nghề múa Lân Sư Rồng, thường tập luyện cả năm nhưng chỉ biểu diễn vài ba ngày lễ tết, hay những dịp các cơ quan, đơn vị khai trương... Khi đã theo nghề này, nhiều người gọi đó là cái nghiệp. Từ niềm đam mê khi nghe tiếng trống rộn rã của những đoàn lân, nhiều người đã dấn thân theo nghề "ghiền không bỏ được". SGGP viết như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.