Hôm nay,  

Dân Ở Vùng Đất Chết

02/11/200000:00:00(Xem: 7424)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ. tại xã Phạm Văn Hai thuộc huyện Bình Chánh có 3 ấp vào danh sách “những vùng đất chết” ở ngoại ô Sài Gòn. Cách đây hơn 5 măm, tập đoàn tập đoàn Panviet Banana kinh doanh về chuối đã “bỏ của chạy lấy người” trên mảnh đất An Hạ thuộc ba ấp 5,6,7 của xã Phạm Văn Hai, khiến cho gần 1,400 hộ gia đình ở ấp này chới với, vì trong một thời gian dài, họ sống nhờ vào tiền làm công cho tập đoàn chuối này. Sau biến cố nói trên, vài năm trước, cống An Hạ được xây dựng nhằm mục đích rửa phèn cải tạo đất nhưng chẳng tới đâu. Trung bình mỗi hộ gia đình ở đây có 1,000 mét vuông đất, chưa kể phần diện tích đất do nông trường Phạm Văn Hai quản lý chưa khai thác hết, sẵn sàng cho dân hợp đồng trồng mía nhưng chẳng ai đoái hoài tới chuyện làm vườn, làm ruộng vì đất ngập phèn, không trồng trọt được. Không sống được với nhề nông, nhiều người đã bỏ làng ra đi.

Cách đây hơn một tuần, một phóng viên báo Tuổi Trẻ về thăm An Hạ và đã ghi nhận như sau về đời sống khốn khổ của cư dân vùng này: Tại ấp 7, các gia đình ở đây lo lắng vì nước kênh Xáng đang mấp mé bờ ao. Tại nhà một nông dân tên Thuần, cái trại heo mới gầy với khoảng 50 con cả nái lẫn thịt, nếu không nhanh tay với con nước coi như đi đứt. Anh Thuần cho biết anh đã vay 10 triệu của ngân hàng Nông nghiệp cộng với vốn của hai vợ chồng, trút hết ra đây, nếu không qua khỏi đợt này thì coi như ăn cám, đất ở đây thì chẳng trồng trọt được gì. Những hộ chung quanh cũng lấy việc nuôi heo làm chủ lực, họ nói: đấy là heo nuôi người chứ không phải ngược lại, mà nếu trời đất cướp mất đợt này thì chỉ còn cách bỏ về thành phố kiếm nghề khác. Trở lại với câu chuyện nuôi heo của gia đình anh Thuần, nông dân này cho biết anh đã khởi đầu bằng 12 con heo thịt, và anh đã phải ra thành phố săn về 13 cuốn sách kỹ thuật chăn nuôi heo. Anh nói với phóng viên: “Tự cứu mình bằng cách này trước đã, cứ tính bình quân mỗi con heo lứa nhà mình có hơn một cuốn.” Có điều, giá heo biến động không ngừng, con đường nối ba ấp An Hạ với hương lộ 10 mưa trơn như chạch, cũng là cái cớ để thương lái bóp nghẹt người chăn nuôi.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, những gia đình nói trên là những hộ hiếm hoi có thể sống được bằng vốn đất và vốn ngân hàng. Nói một cách khác, đấy chỉ là những đốm sáng hiếm hoi trên cái nền chung ảm đạm. Khi được hỏi về tình hình đời sống của riêng dân cư ba ấp ở An Hạ, một viên phó chủ tịch Ủy ban xã Phạm Văn Hai cho biết: xã chưa thống kê bằng con số, nhưng hầu như với những hộ dân tộc kênh Xáng này thì chăn nuôi và làm thuê là phương cách chủ yếu. Dân ở đây kể lại câu chuyện một thanh niên tên Luật cũng ở ấp 7, năm xưa là người có thu hoạch khá cao từ trồng chuối cho tập đoàn PanViet nhờ sức vóc khỏe mạnh của mình. Khi liên doanh chuối tan hàng, nhằm lúc thành phố công bố bản đồ quy hoạch mà vùng An Hạ được coi là là đô thị vệ tinh thì thanh niên này cắt đất bán. Có tiền thì Luật ăn xài xả láng, đến khi hết tiền Luật vội quay vào thành phố làm thợ nề. Bây giờ Luật ở đâu, sống như thế nào cùng một vợ, hai con thì dân ấp 7 không thể biết được.

Bạn,
Phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi lại một câu chuyện lạ lùng ở vùng đất An Hạ: Một nông dân có chí thú làm ăn, ấm ức vì có đất mà không sinh lợi được, nông dân này đã cố công bao bờ, len đất đào ao, bỏ hết vốn liếng nuôi cá trê vàng thí điểm. Đọc hết các loại sách kỹ thuật, lại đi khảo sát tận miền Tây, nuôi thử và thấy thành cônb, anh bèn mượn thêm tiền nuôi thật nhiều, nhưng ngặt một nỗi, con cá chỉ lớn ở cái phần đầu, còn phần thân thì teo lại. Thế là phá sản, nông dân này cuối cùng bỏ nhà cửa, trốn nợ, đi biệt tích. Dân An Hạ nhắc đến nhân vật này trong nỗi ngậm ngùi, thương xót.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn vàng Trung Quốc vào đất Việt để làm gì? Có nhiều lý do, tất nhiên.
Chúng ta có thể thắc mắc rằng tại sao con số tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam lúc nào cũng quá thấp, trong khi số người thất nghiệp ngoaì phố thị và trong làng xã lại quá đông tới đếm không xuể.
Có ai đã từng bảo rằng dân tộc mình vốn ưa thích thi ca. Hẳn là không hoàn toàn đúng đâu, vì nếu thế, nhà thơ hẳn là có thể tự lực tự cường về mặt tài chánh bằng những dòng thơ của họ.
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.
Nếu chúng ta không phải bác sĩ, và ngay cả nếu có là bác sĩ nhưng thiếu những máy thử nghiệm y khoa tối tân để đo lường các số liệu kích thích tố trong cơ thể, làm sao chúng ta có thể xác định giới tính của một người nào là nam hay nữ?
Chúng ta đang sống trong thời đủ thứ giả mạo.
Từ nhiều thập niên, chúng ta vẫn nhìn về phương Bắc như cội nguồn, như ngưỡng vọng về những quê hương tâm linh xa thẳm nghìn năm của Núi Tản, của Sông Hồng, của Yên Tử, của Hoa Lư... nơi phát tích những cổ xưa văn hóa Việt.
Đó là chuyện rất lạ, khi một người xứ lạ vào VN, tự xưng là Tiến Sĩ Nông Nghiệp Tứ Xuyên, thuê dân mình trồng lúa lạ.
Đó là chuyện hiếm khi nói tới. May mắn, nhờ cuộc cách mạng tin học, và nhờ các blog mọc lên như nấm, cuối cùng mới có chuyện khó nói lại được nói lên.
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.