Hôm nay,  

Long Đong Đời Ngư Phủ

02/03/201200:00:00(Xem: 5836)
Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại vùng duyên hải miền Trung, khi các làng cá mới vào đầu mùa khai thác khơi, nhưng áp thấp nhiệt đới đã xảy ra khiến hàng trăm con tàu phải lâm nạn hoặc chạy thoát thân, nhiều ngư phủ phải bỏ mạng trên biển. Báo Lao Động viết về những long đong của đời ngư phủ qua đoạn ký sự như sau.
Thực tế, ở giữa sóng gió khơi xa, ngư dân luôn đối mặt với nhiều khó khăn khắc nghiệt, hiểm nguy bởi thời tiết biến động bất thường... Và năm nào ở làng biển miền Trung từ Đà Nẵng đến Bình Thuận cũng có hàng chục tàu đang đánh cá ngoài biển bị tai nạn, bị hải quân nước ngoài bắt giữ, bị mất tích vì bất chợt "dính" dông gió giữa khơi, bị tàu lạ đâm chìm...
Trên chiếc tàu PY- 92684 vừa lâm nạn neo tại cảng Cà Ná, ông Nguyễn Cường (50 tuổi, quê ở làng Phú Câu, phường 6, TP.Tuy Hòa, Phú Yên) ngồi bó gối, đăm đăm nhìn về phía biển tâm sự: "32 năm bám biển, ăn ở đầu sóng, sống ở ngọn gió, tôi nhận ra quá nhiều hiểm nguy, bất trắc rình rập quanh mình và chứng kiến nhiều cuộc "chia ly" giữa trùng khơi khi thời tiết bất thường xảy ra. Còn nhớ, tháng 3 năm 2011, trong khi chạy tránh gió, con tàu câu cá ngừ của ông Trần Min - cùng quê với tôi - bị sóng đánh chìm, chết 6 người. Ông Min may mắn thoát chết, nhưng tài sản tan theo bọt sóng, trắng tay, nợ vay cả trăm triệu đồng. Còn ông Trần Ngọc, dù tuổi đã ngoại thất thập cổ lai hy, nhưng ông vẫn tháng ngày vất vả, nhọc nhằn bám biển để lo cái ăn, thuốc thang chữa bệnh cho vợ con, nhưng sóng dữ bất ngờ nhấn chìm chiếc tàu cùng ông Ngọc chết thảm nằm sâu dưới đáy biển... Đáng thương nhất là có quá nhiều lao động trẻ bị nạn do thiên tai và mất xác giữa biển khơi lạnh lẽo".

"Trong số lao động làm nghề trên biển, lao động nghề câu mực của ngư dân Quảng Ngãi luôn đối mặt với hiểm nguy nhất. Bởi tàu ra khơi, sau đó các bạn thuyền dùng thúng câu đi câu đơn lẻ giữa mênh mông đại dương. Câu mực thường phải đi những đêm thật tối trời. Nếu có sóng, gió "trở chứng" bất thường thì không biết điều gì sẽ xảy ra!" - ông Cường khẳng định. Ông Cường vốn là ngư dân giỏi ở làng Phú Câu, sở hữu con tàu hơn 160CV trị giá nửa tỉ đồng, chuyên đánh bắt xa bờ. Nhưng cuộc hành trình ra khơi đầy bất trắc, nhiều lần tàu bị nạn, câu khơi không hiệu quả, đành bán con tàu vào năm 2003. Từ đó, ông Cường cùng 3 đứa con trai (đều bỏ học giữa chừng) đi bạn cho tàu khác, với thu nhập chỉ đủ đắp đổi tháng ngày. Cũng giống như ông Cường, hàng trăm hộ khác như hộ ông Trần Du - chủ tàu PY2565; Diệp Kiên Vị (PY90983); Hồ Mỹ (PY90279)... lâm vào cảnh khó khăn trong cuộc hành trình vươn khơi, khi đánh bắt không hiệu quả, thiếu vốn sắm chuyến, không có bạn đi thuyền. "Thuyền to thì sóng lớn" - hàng loạt tàu thuyền "vay nóng" càng vươn khơi, càng lỗ vốn và nợ như Chúa Chổm.
Bạn,
Cũng theo báo LĐ, cuộc sống của ngư dân ở vùng biển Cà Ná, Phước Diêm cũng lắm long đong khi tàu bị nạn, khai thác không hiệu quả. Cứ đến mùa biển động, hơn 840 chiếc tàu chuyên pha xúc và giã cào đôi ở đây phải chống chọi với "bão biển". Mỗi năm có hàng chục tàu nằm bờ và không dưới 30 trường hợp tàu bị nạn do thiên tai...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.