Hôm nay,  

Rẻ Hơn Chiếc Váy

28/04/201200:00:00(Xem: 12172)
Bạn thân,
Đó là sự thật: Tiền đền bù đất tại Văn Giang, nơi 3.000 công an vừa dùng bạo lực trấn áp 700 người dân để lấy đất cho dự án Ecopark, không bằng 1/10 chiếc váy của các cô siêu người mẫu tại Việt Nam.
Bi thảm là như thế. Và rồi chính phủ đẩy người dân ra khỏi mảnh đất đã nuôi nhiều thế hệ gia tộc của họ, chỉ với giá vài mảnh vải trên thân các cô siêu người mẫu.
Bản tin BBC tuần này ghi nhận:

“...một người dân xã Phụng Công giấu tên cho biết, họ được chính quyền đề nghị ban đầu với giá 19 triệu đồng/sào, tức 360m2.
“Sau thời gian khiếu nại, chính quyền đã nâng mức giá lên đến 36 triệu đồng/sào”, người dân này nói, “nhưng khi bán ra, họ lại tính theo mét vuông, lời đến tận trăm chục lần.”
Tại sao rẻ thế, rồi họ lấy gì nuôi vợ con khi tiền này chỉ đủ sống có vài tháng? Con số 19 triệu đồng chỉ bằng 912 đôla, và 36 triệu đồng chỉ bằng 1728 đôla... chỉ đủ sống vài tháng, trong khi mảnh đất Văn Giang có thể nuôi nôngd ân cả đời naỳ, và cả đời con cháú về sau.

Bản tin 24h khi ghi nhận “Những chiếc váy siêu đắt tiền của kiều nữ Việt” đã cho biết:

- Hoa hậu Mai Phương Thúy của năm 2006 “đã bỏ ra tới 315 triệu VNĐ cho chiếc váy đắt giá hiệu Elie Saab, cho việc xuất hiện tại một sự kiện diễn ra hồi tháng 3.” Con số 315 triệu VNĐ là bằng 15.120 USD, nghĩa là gấp nhiều lần tiền đề bù sào đất Văn Giang

- Á hậu Ngọc Oanh “từng thể hiện gu thời trang đầy thuyết phục trong mẫu váy hiệu Talbot Runhof trị giá 83 triệu đồng.” Con số 83 triệu VNĐ là bằng 4000 USD.
- Diễn viên Trương Ngọc Ánh đã mua đứt chiếc váy hiệu Jenny Packham trị giá suýt soát 70 triệu đồng. Nghĩa là 3360 USD. Và rồi “Sau đó ít lâu, cô lại sắm thêm chiếc váy cũng thuộc thương hiệu thời trang này với giá 89 triệu đồng.” Nghĩa là 4272 USD.

- Linh Nga “trong mẫu váy mang họa tiết xuân hè có mức giá 108 triệu đồng.” Nghĩa là bằng 5184 USD.
Ai bảo rằng kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa không dám xài tiền? Tất nhiên, chỉ trừ tiền đền bù đất.
Có những gì quý giá đằng sau các tấm vải đắt giá mà các đạị gia dám bung tiền ra cho các cô như thế? Chắc chắn, không phải là đất, bất kể rằng đất đã nuôi lớn dân tộc Việt qua hơn 4.000 năm thăng trầm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Lao Động, trên địa bàn tỉnh Bình Phước (Bình Long-PhướcLong cũ), hàng ngàn gia đình nông dân có vườn trồng cà phê đang lao đao lỗ đậm. Toàn tỉnh này có 401,000 hecta đất nông nghiệp, trong đó có hơn 39,000 hecta đất trồng càphê chiếm khoảng 10% diện tích đất nông nghiệp trên toàn tỉnh. Mùa cà phê năm nay mất giá
Theo báo Tuổi Trẻ, tại tỉnh Hậu Giang có một chuyện rất lạ: học sinh vừa học vừa phải lấy tay bịt mũi hoặc đeo khẩu trang, còn tay kia thì gãi lia lịa vì ruồi nhặng tấn công tới tấp. Nhiều học sinh bị ngất xỉu khi đang ngồi học hoặc choáng váng phải lên phòng y tế sơ cấp cứu. Nguyên nhân là do những đống bã bùn rộng trên 2 mẫu của 1 nhà máy đường thải ra. Báo TT ghi nhận về thực trạng này như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, ngày 19/12 vưà qua, ga Sài Gòn đã tổ chức bán vé cho hành khách đi từ Huế ra Hà Nội trong hai ngày 19 và 20 tháng chạp âm lịch. Theo quy định của nhà ga, khách phải xuất trình căn cước.Nhưng khác với hai ngày khởi động bán vé tàu tết trước đó, trong ngày Chủ nhật 19/12, dòng người đến xếp hàng chờ lấy vé tăng vọt, nhiều người đến từ trước 0 giờ để chờ mua vé.
Theo báo quốc nội, chưa có nơi nào lắm chợ như TPSG. Thành phố có bao nhiêu con đường thì số chợ sẽ còn hơn như thế. Không chỉ "phong phú, đa dạng" của các loại hình chợ, mà còn kéo theo đó là sự lôi thôi, luộm thuộm của phố xa. Báo Người Lao Động ghi nhận về hiện trạng này như sau.
Tại miền Tây, Cù lao Tân Lộc được mệnh danh là xứ vườn, hiền hòa, thơ mộng nằm giữa sông Hậu thuộc huyện Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ. Tuy nhiên, gần đây Tân Lộc còn có tên gọi mới: "Đảo Đài Loan". Bởi vài năm nay, Tân Lộc trở thành một trong những xã ở đồng bằng sông Cửu Long có đông người lấy chồng ngoại
Chuyện xảy ra tại tỉnh Long An, một người đàn bà ở thị xã Tân An, đã đến huyện Thạnh Hóa hỏi cưới một cô gái về làm vợ bé của chồng bà. Sau đó, biến cô gái này thành kẻ hầu hạ đặt dưới sự quản lý nghiêm ngặt của bà. Câu chuyện này được đồn đại trong nhiều ngày qua ở tỉnh này. Phóng viên báo Người Lao Động ghi lại chuyện này như sau.
Bất cứ ai từng sống ở đất Sài Gòn, hẳn đã ít nhất một lần trong đời nghe văng vẳng bên tai điệp khúc: "Răng vàng, bạc vụn, tiền cũ, tiền xưa, ghế bàn, giường tủ, máy móc hư, sắt vụn... bán không"" Đó là tiếng rao của dân thu mua phế liệu mà giới bình dân gọi dân ve chai. Trong phóng sự "vương quốc ve chai"
Trên địa bàn các tỉnh phía Bắc của miền Trung, có huyện Lệ Thủy là vựa lúa của tỉnh Quảng Bình. Thế nhưng, tại huyện này có làng Thống Nhất thuộc xã Mỹ Thủy lại luôn phải đối mặt với nạn đói, dân cả làng lại không có đất làm ruộng. Nỗi lo lớn trong đời người nông dân là mất mùa. Nhưng có lẽ, đau hơn cả nỗi lo ấy là làm nông dân mà không có ruộng.
Theo báo Tuổi Trẻ, mỗi ngày trên địa bàn thành phố Sài Gòn có hàng trăm tấn bùn cống bị lén lút đem đi đổ bừa bãi khắp nơi, và đến nay thì tình trạng này vẫn tiếp diễn. Điều đáng nói là trong khi các tài xế hằng ngày phải lén lút chở bùn cống đi đổ khắp nơi thì người dân lại liên tục cầu cứu các cơ quan chức năng địa phương...
Theo báo SGGP, hiện nay ngoài 5 bến xe chính thức được quyền đưa đón khách liên tỉnh, trên địa bàn TPSG còn có hàng trăm điểm đưa đón khách tự phát do tư nhân tổ chức. Các cơ sở xe khách tư nhân này đang là đối thủ mạnh của các doanh nghiệp vận tải trong các bến xe chính thức. Gần đến Tết, hoạt động này càng "sôi động" hơn bao giờ hết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.