Hôm nay,  

Bữa Cỗ Làng Quê

06/06/201200:00:00(Xem: 13684)
Bạn thân,
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.

Nhà văn Đào Ngọc Oanh trong bài viết trên báo Nhân Dân nêu rõ trên tựa đề là “Méo mặt lo đám xứ làng quê.”

Cần phảỉ ghi chú rằng, miền bắc gọi “ăn cỗ,” miền nam gọi là “ăn tiệc,” hay còn kiểu nói là “tiệc tùng” trong cách điệp âm để thấy đó là gần như lời than.

Chuyện xảy ra ở Thái Bình, tiệc tùng nhiều vô số kể, làm người dân hao tài tốn của vì cứ phải đi ăn tiệc hoài. Trong khi ăn tiệc ở miền nam, thường là đi xuông, thì phía bắc lại có màn phaỉ cầm theo phong bì, thế là lại thêm gánh nặng.

Bài báo Nhân Dân kể, trích:

“...ở làng quê bây giờ có việc gì người ta cũng tổ chức ăn cỗ. Từ ăn cỗ đám mừng thọ đến cỗ đám giỗ, đám tang, đám xây cất mồ mả, đám cưới, đám dựng nhà (tân gia), đám liên hoan con đỗ đại học.v.v.

Một đám mừng thọ gia chủ làm khoảng 40 đến 50 mâm cỗ mời bà con, anh em, họ hàng. Sau khi tổ chức ăn uống xong thì mới đến việc chúc thọ. Bà con đến chúc mừng và tặng quà. Người ta mừng bức trướng, bánh kẹo nhưng nhanh và nhiều nhất là mừng …phong bì. Từ mấy chục đến cả trăm, phong bì ở quê giờ cũng làm méo mặt biết bao người không như trước kia người đi giỗ chỉ mang hương, hoa, rượu, quả đến thắp hương. Đám giỗ không chỉ mời anh em, bà con láng giềng mà còn thêm bạn bè của con, của cháu đông vui nhộn nhịp với gần 20 mâm cỗ...


Trong các đám ở quê có lẽ tốn kém nhất là đám cưới và đám tang. Nhà có đám phải tổ chức ăn uống trong ít nhất hai ngày. Theo người dân ở quê thì: Lệ làng phải thế! Nếu đám cưới nhà nào thuê nấu cỗ và không có người đến giúp thì sẽ mất vui và người làng chê trách...”

Chê trách? Làm đám mà không nấu cỗ hai ngày thì bị chê trách? Thế là mạt vận rồi. Bài báo cho biết trung bình người dân làng quê Thái Bình ăn tiệc nhiều tới thê thảm, tới nổi nhiều người phải bỏ xứ mà đi:

“Cô Thanh, người phụ nữ sống độc thân trong làng cho biết: “Chắc sắp tới cô phải lên Hà Nội kiếm việc làm, chứ ở quê trông chờ vào cây lúa, mớ rau mà đi đám xứ suốt thì không đủ ăn”. Cô kể có khi một tuần cô đi dự hai, ba đám liền. Ông bà hàng xóm nhà cô con cái gửi tiền về dưỡng già nhưng do đi đám nhiều nên giờ không có đủ tiền lo thuốc thang.”

Thế thì, ăn cỗ cũng là tra tấn vậy. Lẽ ra các quan xã phải cấm chứ, quê đã nghèo mà sao lại làm thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào nhỉ... Ông bà mình nói, phải chọn bạn mà chơi, vì gần đèn thì sáng.
Thêm nữa, thời xưa quay bài, copy bài là thủ công... chứ không dễ dàng như thời nay, khi đã có điện thoại di động và Internet...
Đa dạng lúc nào cũng giúp cho nhân loại khỏe mạnh hơn, thông thái hơn, cảm thông hơn và hòa hài hơn...
Đời người mong manh... có sinh tất có diệt. Không có gì tồn tại miên viễn.
Có khi văn học đã giúp làm tăng sức quyến rũ huyền thoại cho võ học. Thí dụ, ngôi chùa Thiếu Lâm Tự ở Trung Quốc nhờ tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung đã trở thành một huyền thoại toàn cầu.
Hình như không có hội đoàn nào gọi là nữ quyền tại Việt Nam. Đó là lý do, phụ nữ luôn luôn là đề tài được nhìn dưới mắt “thiếu bình đẳng” của báo chí.
Biển Đông dậy sóng... Kinh tế suy trầm... Lòng dân phân tán và không tin tưởng vào chế độ... Giải pháp nào cho VN để vừa giữ biển, vừa ổn định đất nước?
MOSCOW - 3 nguyên thủ của Nga, Belarus và Kazakstan đã ký kết hiệp ước thành lập “Liên Hiệp Kinh tế Eurasian” hiệu lực từ đầu năm 2015.
Cách đặt tựa bản tin trong nước cũng có vẻ mang tính giựt gân, hơn là xem chuyện này như bình thường.
Hôm nay đọc bản tin trên báo Thanh Niên, mới biết rằng lò gốm cổ Sài Gòn trong bậc di tích quóc gia đã trở thành bãi rác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.