Hôm nay,  

Đổi Mới Giáo Dục

08/06/201200:00:00(Xem: 10589)
Bạn thân
Bây giờ, mở tờ báo nào ra xem, cũng thấy những lời kêu gọi đổi mới giáo dục, hay canh tân giáo dục, và vân vân.

Người ta nói ồn ào như thế sau mấy cú xì căng đan, mà nổi bật là chuyện Giáo Sư Thạc Sĩ Lê Đức Thông bị 2 tờ báo quốc tế -- báo Natural Science và Journal Of Modern Physics -- rút bài xuống vì Giáo Sư bị khám phá là đạọ văn, là chôm văn... chuyện mà quốc tế không ưa, nhưng toàn dân mình vẫn ưa vì như thế là an toàn khi phải lập lại các lời chỉ đạo của ông Hồ Chí Minh, của các lãnh đạo Đảng CSVN. Thậm chí, nói nhiều tới quên suy nghĩ, chỉ lập lại như máy cát-sét... nghĩa là chúng ta “đạo văn” ngay từ trong tiềm thức.

Lý do để ồn ào đổi mới nữa là chuyện mùa thi mấy ngày qua, các em gian lận vô số kể, phao thi bị khám phá đủ thứ nơi, thậm chí gài phao thi ngay trên đùi các em nữ sinh.

Bởi thế, đổi mới giáo dục là phải. Mình mới chợt nhớ cụ Phan Chu Trinh với bài Tỉnh quốc hồn ca I. Tuyệt vời: năm 1907, tác phẩm được phổ biến lần đầu tiên trong các trường kiểu mới ở Quảng Nam và trong trường Đông Kinh nghĩa thục ở Hà Nội, sau đó lan truyền ra nhiều nơi khác. Bài ca đó gồm 472 câu thơ song thất lục bát, xếp vào 12 đoạn.

Sau này, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, trên Tự điển Bách khoa Mở, đã cô đọng nội dung bài Tỉnh quốc hồn ca I như sau:

“1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời.

10.Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v...”

Thế đấy, chỉ học cụ Phan cũng đủ rồi. Bệnh mới, thuốc xưa vẫn hay. Ai bảo trước giờ cứ chê cụ Phan.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm mới, nhiều chuyện mới, Đảng CSVN cũng tưng bừng đổi mới: Kể từ năm 2017 sẽ cho chiếu phim 18+... Phim người lớn? Đó là tin nhà nước, không gọi là “phim người lớn,”
Mục Di Trú và Thăng Tiến Đời Sống do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm cập nhật tin tức và phát huy kiến thức di trú,
Nói chuyện bệnh viện... hay nghe chuyện bệnh viện là phát bệnh. Bởi vì bế tắc chồng bế tắc. Câu chuyện người chết phải bó chiếu chở xe gắn máy về, hay bó chiếu cáng về...
Có cách nào để chống diễn biến hòa bình? Đó là thắc mắc của Ban tuyên giáo CSVN… khi cán bộ đục khoét ngân sách, hay gây thua lỗ cho doanh nghiệp quốc doanh và rồi trốn sang Châu Âu…
Hai chàng thanh niên ra tòa án CSVN xử phúc thẩm đã bị y án sơ thẩm... vì khẩu hiệu phản động. Nhưng trong các bản tin về phiên tòa trên báo nhà nước không nói rõ khẩu hiệu phản động là gì...
Năm nay đặc biệt thị trường bi quan, mua bán chợ búa chậm hẳn... Có lẽ vì lo ngại về các bản tin tiền giả, rồi đổi tiền... Phải lo phòng thủ chớ, ai mà sơ hở là chết như chơi.
Nghe đây nghe đây, “tin tức khí tượng cho tàu chạy ven biển”... ha ha ha a a... bắt chước câu nói của xướng ngôn viên thời tiết trên đài truyền thanh khi xưa thôi ha ha ha.
Thê thảm... khi bạn bước tới chợ, nhìn đâu cũng phát sợ. Hiền như rau, như trái cây... vậy mà ngó thấy là sợ. Chỉ mong nhìn thấy sâu trên lá rau, còn tin được là gần thiên nhiên, ít thuôc bảo vệ thực vật.
Đời người ngắn lắm... có khi 50 tuổi, có khi 60, có khi 70 hay nhiều hơn... Để tìm được những khoảnh khắc như ý trong đời rất là gian nan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.