Hôm nay,  

Y Khoa Mai Phục?

20/06/201200:00:00(Xem: 11373)
Bạn thân,
Truyền thống của nghề bác sĩ là để cứu nguy, là để giảm đau đớn cho người, và để chữa bệnh cho người. Thế cho nên, nghề này cũng cao quý vì rất nhiêù trường hợp kể như đã giúp tái sinh cho người bệnh. Và cũng vì vậy, nghề này cũng gặp các trường hợp thầy thuốc dỏm, bác sĩ ma.

Nơi đây chúng ta không bàn tới chuyện bác sĩ thật, nhưng do những sơ xuất tay nghề, thí dụ như mới ra trường và thiếu kinh nghiệm, đã làm thiệt hại, làm kéo dài bệnh và thậm chí có thể làm chết bệnh nhân oan uổng.

Điều bực nhất là khi lòng tin của bệnh nhân bị lạm dụng, bị lừa gạt. Thí dụ, chuyện đơn giản là nữ bệnh nhân trước khi cởi áo quần cho bác sĩ khám, tất nhiên câu nghi vấn đầu tiên là không hiểu bác sĩ này có gì sàm sỡ không. Hay thí dụ, khi đưa phong bì cho bác sĩ, chúng ta thắc mắc rằng không hiểu bác sĩ có sẽ tận tâm nếu chúng ta chỉ có một phong bì không đủ dày như mong đợi, vì đâu phảỉ ai cũng dư tiền để hiến cúng.

Hồi năm ngoáí, khoảng tháng 3-2011, các báo đã kể về trường hợp Phòng Y tế quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) đã yêu cầu đình chỉ hoạt động của phòng khám chui tại số 22 Nguyễn Quang Bích với 11 vi phạm, trong đó chủ phòng khám đã "tự phong" mình là phó giáo sư.

Chuyện giả danh bác sĩ đó kéo dài từ năm 2007, theo thông tấn VnExpress, và trong phòng khám có treo tấm bằng khen do Hội Châm cứu Việt Nam trao tặng, trong đó ghi chức danh Phó giáo sư - Tiến sĩ... nhưng không có giấy tờ chứng minh học vị tiến sĩ nào của vị bác sỉ dỏm này, và Phòng Y Tế Quận kết luận là, ngoài chuyện giả danh bác sĩ, thì “cơ sở này cũng vi phạm 11 nội dung trong quy định về hành nghề y dược tư nhân. Bao gồm: không có chứng chỉ hành nghề, giấy chứng nhận đủ điều kiện hành nghề, không có bảng niêm yết giá, vừa kê đơn vừa bán thuốc... Phòng siêu âm và 2 phòng khám không đủ diện tích 10m2 theo quy định.” Bác sĩ dỏm này chỉ bị phạt 17 triệu đồng.Năm nay, tới phiên các bác sĩ Trung Quốc quậy. Báo Sài Gòn Tiếp Thị kể rằng khi bị kiểm tra đột xuất, nhiều "bác sĩ" Trung Quốc đã cởi áo blouse và tháo chạy. Chuyện xảy ra vào sáng ngày 18-6-2012, kiểm tra thực hiện ở “phòng khám y học Trung Quốc 141 Phan Đăng Lưu, phường 2, quận Phú Nhuận, nơi cuối tuần qua “giam lỏng” một bệnh nhân do người này không đủ tiền thanh toán chi phí điều trị. Sau gần ba giờ thanh tra, đoàn phát hiện rất nhiều sai phạm của cơ sở này.

Thuốc quá đát, bác sĩ không bằng cấp.

Tại thời điểm thanh tra, phòng khám vẫn mở cửa hoạt động và có khoảng chục bệnh nhân đang được khám hoặc ngồi chờ khám. Tuy nhiên, ngay sau khi đoàn xuất hiện và đọc quyết định thanh tra, toàn bộ "bác sĩ" người Trung Quốc lần lượt cởi bỏ áo blouse và tháo chạy.

Khi đoàn đề nghị người quản lý cơ sở, ông Li Jian Hua, xuất trình bằng cấp và giấy chứng nhận hành nghề của các bác sĩ, ông không trưng ra được bất kỳ giấy tờ nào...”

Những chuyện này không lẽ chỉ phạt tiền là xong? Tại sao không phạt tù, vì bác sĩ dỏm có thể bị kết tội là làm hại sức khỏe, gây nguy hiểm tính mạng người dân chứ? Tại sao không thể kết tội các bác sĩ dỏm TQ về tội mai phục để phá hoại sức khỏe dân Việt? Vì đúng là như thế, kinh tế VN bị thương lái TQ phá hoại, Biển Đông VN bị tàu cá TQ vào vơ vét, và sức khỏe dân VN bị bác sĩ dỏm đầu độc lâu dài vì thuốc quá đát và bác sĩ dỏm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là nhập hộ khẩu Sài Gòn sẽ có tiêu chuẩn cụ thể hơn, và điều kiện dễ hơn. Báo Tuổi Trẻ kể: Thống nhất tiêu chuẩn về diện tích nhà ở bình quân tối thiểu để đăng ký hộ khẩu thường trú vào nhà do mượn, thuê, ở nhờ trên địa bàn TP.SG là 20m2/người.
Nói ngọng, nói ngọng, nói ngọng... là chuyện có thể sửa được. Vì đó là thói quen tập nhiễm ở địa phương, khi trẻ em lớn lên và học nói theo người lớn. Vấn đề là, phải sửa ngay từ thời rất nhỏ...
Những người có tài một chút thường ngó cao hơn chỗ họ đứng… và đôi khi ngó cao, lại dễ té.
Báo Gia Đình Mới kể chuyện Bắc Giang: Đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang cho biết, nhóm trẻ Vân Vũ 2 đã ngừng hoạt động do chưa được cấp phép, giáo viên liên quan đến sự việc cũng tạm nghỉ việc.
Câu chuyện xảy ra ở Đà Nẵng... Chính quyền đòi một ngôi chùa phải di tản... Bản tin RFA ghi nhận về chuyện “Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính để triệt hạ cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất”...
Thành phố Hội An quá tải... Đông vô số kể... Chật chội kể gì... Báo Dân Trí kể: TP Hội An hiện có 92 ngàn dân nhưng mỗi năm đón trên 4 triệu du khách trong và ngoài nước. Du khách ngày càng đông nhưng hạ tầng đô thị, cơ sở đón tiếp, dịch vụ cho du khách… chưa phát triển tương xứng nên đô thị cổ Hội An trở nên quá tải…
Vậy là Việt Nam sẽ gia nhập thêm một hiệp ước thương mại... Báo Dân Việt kể: Theo báo cáo thuyết minh của Chính phủ, 11 nước tham gia CPTPP có quy mô dân số 502,2 triệu người, chiếm 6,7% dân số thế giới, quy mô GDP chiếm 13,5% GDP toàn cầu, tổng kim ngạch thương mại 10.000 tỷ USD.
Vậy là Trịnh Xuân Thanh sẽ về Đức? Các quan tham nhũng sẽ có những cách hạ cánh ở hải ngoại? Nguyễn Phú Trọng trở thành trò hề quốc tế? Vậy là, tốn biết bao nhiêu là công sức, tiền bạc, tai tiếng... trong khi đó, khi Trịnh Xuân Thanh về Đức, sẽ viết tiểu thuyết bán cho các nhà xuất bản Đức và hốt bộn bạc...
Giáo viên dưới chuẩn phải đào tạo lại... nghĩa là tốn tiền, tốn thì giờ, tốn công sức... nhất là khi phải đào tạo lại tới 80.000 giáo viên.
Câu chuyện nữ sinh viên sư phạm khi bán dâm bốn lần mới bị đuổi cho thấy điều lạ: tại sao các đại học khác không có quy định như thế? Có phải nữ sinh viên ngành y, ngành dược, ngành du lịch... không cần quy định như thế? Hay phải chăng, các quan chức giáo dục muốn đùa giỡn?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.