Hôm nay,  

Buông Dao Thành Phật

05/07/201200:00:00(Xem: 10000)
Bạn thân,
Nếu bạn có về thăm quê nhà, xin mời bạn tới thăm vùng Núi Thị Vải ở Vũng Tàu, cánh rừng một thời hoang phế nhưng nay đã trở thành một rừng Thiền của chư Tăng, nơi các vị sư dựng lên những cái cốc nhỏ, dựng mái che mưa nắng, đặt một lu hứng nước mưa để uống... và ngồi chiêm nghiệm ngaỳ đêm về giáo lý giải thoát. Có lúc, có tới cả 800 vị sư ngồi Thiền nơi những mái lều tôn, lều vải... như thế.

Và cụ thể chuyện Buông Dao Thành Phật thì tuy là Kinh Phật kể từ nhiều ngàn năm trước, bây giờ vẫn có những người con Phật nương tưạ theo giáo pháp mà đi.

Trang báo Người Đưa Tin kể về một nhà sư ở Núi Thị Vải, với nhan đề bài viết là “Giang hồ tu hành khổ hạnh để hoàn lương.” Trích lược như sau.

“Ít ai ngờ được vị sư đắc đạo này từng là một giang hồ chọc trời khuấy nước...

Hai chân khoanh hình chữ ngũ, lưng thẳng như đặt vào điểm tựa, đôi mắt nhắm dần đi vào thinh không, thiền sư Thích Minh Thủy chọn cho mình thế ngồi kiết già quen thuộc. Ông tu hành trên mỏm đá cao nhất của đỉnh Thị Vải (núi Thị Vải, xã Phú Mỹ, huyện Tân Thành, Vũng Tàu), giữa bốn bề chỉ có mây và gió núi.

Vị sư này tự hào ví đấy là điểm nối giữa hai múi trời và đất, nơi chưa thoát trần thế nhưng cũng chớm đến cảnh tiên. Quanh năm, sư Thích Minh Thủy chỉ cần một dải áo cà sa màu nghệ vắt lên thân hình xương xẩu nom khổ hạnh. Người ta bảo, nếu muốn đạt được dung mạo như thế chỉ có những ai chưa từng vấy bụi trần, thành tâm. Thế nhưng, sư Thích Minh Thủy lại như một ngoại lệ. Trước khi trở thành vị chân tu, ông từng là một kẻ giang hồ chọc trời khuấy nước, gây bao tội lỗi...


Thầy Thích Minh Thủy có tên khai sinh là Phạm Văn Hưởng, xuất thân trong gia đình truyền thống nho giáo ở Thái Bình. Cha là ông là một thầy đồ. Gia đình có chỉ có hai chị em. Tuy không phải thành phần giàu có nhưng so với các gia đình khác thì nhà thầy Hưởng cũng thuộc dạng có của ăn của để. Cha ông luôn tỏ ra nghiêm khắc và rất ý thức cho con cái học hành đến nơi đến chốn...

...từ nhỏ Phạm Văn Hưởng đã là đứa trẻ nghịch ngợm. Gia đình càng bắt học bao nhiêu, cậu lại tỏ ra chống đối bấy nhiêu. Thay vì chuyên tâm mài dùi kinh sử, Hưởng chỉ vờ vâng dạ trước mặt cho qua chuyện. Sau đó, “nghìn lẽ một kế “ chuồn để tụ tập đám bạn, thỏa chí ăn chơi. Việc ham chơi bời khiến Hưởng học hành giảm sút. Năm lên lớp 10, Hưởng đã biết bỏ nhà ra đi bụi.

Năm 1970, ngày trường tổ chức kỳ thi tú tài (để lên lớp 12 ngày nay), cậu bé bỏ nhà đi chơi mấy ngày...”

Bài báo kế tiếp cho biết chàng trai tên Hưởng tình nguyện đăng lính VNCH, rồi dính đủ thứ, “Vừa rượu chè, vừa ma túy, vừa gái nên hắn sớm thân tàn ma dại. Những năm cuối thập kỷ 80, Hưởng đã là một con nghiện nặng.”

Thế rồi bà chị thương em, mai mối cho Hưởng một cô vợ, nhưng nghiện ngập vẫn khó bỏ. Thế rồi vì cơn nghiện làm kẹt tiền, Hưởng cùng 1 người bạn (bây giờ đã chết vì nghiện) mua súng, nhưng trong khi cướp một đôi vợ chồng đi gom tiền hụi thì bị xe hư, dân làng bao vây, đành để công an bắt. Và rồi nhiều năm sau trở thành vị sư buông dao thành Phật.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nhiều trường tiểu học ở ngoại thành Sài Gòn, có những học sinh mặc dù đã học đến lớp 5 các em vẫn không thể ráp vần, không biết làm cộng trừ đơn giản. Thế nhưng kết quả học tập lại không có điểm dưới trung bình, thậm chí toàn điểm 8-9. Em nào quá kém thì được giáo viên sửa nâng điểm lên cho đạt thành tích.
Khác với mọi năm, sau khi lũ rút, các bờ sông ở miền Tây Nam phần mới bắt đầu mùa sạt lở, năm nay ngay khi lũ vừa về với cường suất cao, tình trạng sạt lở đã diễn ra gay gắt trên nhiều nhánh sông, đe dọa đời sống cư dân và các vườn cây ăn trái. Trong khi đó, các cơ quan chức năng vẫn chưa tìm ra giải pháp hữu hiệu để đối phó với sạt lở. Báo Lao Động viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, vào giờ tan học, tại nhiều trường trung học phổ thông (lớp 10-12) ở Sài Gòn, các nữ sinh vừa bước ra khỏi cổng là vội cuốn ngay tà áo dài vắt lên cạp quần.Để bớt vướng víu, nhiều nữ sinh còn cột hai tà lại với nhau. Chiếc áo dài bị "biến tấu" thành chiếc "áo tứ thân" với "mớ bảy mớ ba" lòng thòng.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại nhiều trường đại học ở SG, Hà Nội, nhiều tân sinh viên dù chưa học ngày nào nhưng khi xin rút hồ sơ chuyển trường, đều bị trừ đến 50% học phí đã đóng. Báo TT ghi lại trường hợp một phụ huynh từ Ninh Thuận ấm ức kể chuyện gia đình ông bỗng nhiên mất không 700 ngàn đồng, tức bằng nửa khoản học phí vừa mới nộp vào một trường Đại học dân lập
Trong các loại điện thoại di động bày bán tại TPSG, có một loại điện thoại mà giới bán chợ trời gọi là điện thoại "ve chai". Đó là những chiếc điện thoại có nguồn gốc từ cướp giật, nhập lậu, đã cũ hoặc hàng kém chất lượng, được rao bán trên một số tuyến đường ở Sài Gòn với giá rất rẻ. Báo Pháp Luật ghi nhận về việc mua bán loại điện thoại này như sau.
Hạ tuần tháng 9 vưà qua, tòa án CSVN thành phố Đà Nẵng đã mở phiên tòa xét xử 1 thanh niên tên là Trần Công Tuấn, học viên của 1 trung tâm dạy nghề về tội cướp của. Điều đáng nói là nguyên nhân hành vi phạm tội của can phạm là khoản tiền trả học phí.Trong thời gian diễn ra phiên xử, những người dự khán phiên tòa đã lặng đi
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trò cờ bạc đánh đề theo kết quả xổ số ngày càng phát triển mạnh trên toàn VN. Mặc dù các cơ quan chức năng CSVN tại các địa phương đã mở nhiều đợt truy bắt các chủ đề, đại lý số đề, nhưng hoạt động đánh đề vẫn diễn ra hàng ngày.
Gần các khu công nghiệp trên tỉnh Bình Dương, có những phiên chợ bình dân mọc lên với khách hàng là công nhân sau giờ tan ca. Đó cũng là nơi gặp gỡ của công nhân nam nữ, một cách tự nhiên nó trở thành "chợ tình" tự phát dành cho công nhân xa xứ. Báo Người Lao Động viết như sau.
Tại các vũ trường, quán bar, dành cho khách Tây ở Hà Nội hiện nay người ta gặp không ít cô gái với điện thoại sành điệu, phục trang đắt tiền cứ ngỡ các cô thuộc giới "thượng lưu" lắm tiền.Thế nhưng để ý, thấy các cô cứ lân la làm quen với các chàng ngoại quốc rồi hai người kề vai dắt nhau về khách sạn, mới biết đó là những "cave" cho Tây, nghề mới của không ít cô gái.
Trong ký ức nhiều thế hệ người Sài Gòn còn in đậm hình ảnh những người thợ bận rộn nhồi bột, vo nhân, in khuôn nướng bánh trung thu phục vụ khách qua đường vào những năm đầu 1960 trên trục đường Trần Hưng Đạo nối liền Sài Gòn - Chợ Lớn lúc nào cũng người mua kẻ bán sầm uất. Đó là hình ảnh những người thợ làm bánh trung thu của Nhà hàng Đồng Khánh, góc đường Trần Hưng Đạo - Đồng Khánh (cũ), quận 5. Báo Người Lao Động viết như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.