Hôm nay,  

Nghĩa Trang Bào Thai

25/07/201200:00:00(Xem: 15669)
Bạn thân,
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.

Nhưng cũng tình yêu đã mang tới nhiều đau khổ, nhiều bất trắc, nhiều dang dở... vì không phải tình yêu nào cũng tránh được bất toàn.

Và khi tình yêu cần tới tránh nhiệm, mà những đổ vỡ không tránh khỏi đã ập tới... lúc đó là oán hận. Có khi, kèm theo cả tội ác.

Có một nghĩa trang bên bờ Sông Hương, ở Huế, đang là nơi chôn cất hơn 42 nghìn bào thai. Báo Đại Đoàn Kết đã bùi ngùi ghi lại chuyện về nghĩa trang này hôm 21-7-2012.

Bài báo “Nghĩa trang của hơn 42 nghìn bào thai” khởi đầu ghi lại hình ảnh thiếu nữ trẻ tên Hương tới thăm nghĩa trang, mắt nhòa lệ, thắp bó nhang tưởng niệm:

“Ánh nắng tàn còn vương trên đôi mắt đẫm lệ của người thiếu nữ trẻ tuổi, nghĩa trang bào thai với hàng ngàn ngôi mộ nhỏ trắng xoá không tên cô liêu, hiu quạnh đến nghẹn lòng…

Thắp xong những nén nhang lên các ngôi mộ nhỏ trong nghĩa trang, Hương ngồi xuống, trên gò má vẫn còn ướt đẫm những giọt nước mắt. "Không biết nó là trai hay gái anh nhỉ? Nó chắc là oán trách em lắm anh à!”. Trước những lời tâm sự đầy đau xót ấy, tôi hiểu rằng, với cô nỗi đau đớn khôn cùng này sẽ còn dằn vặt, đeo đẳng mãi. Hương không có lỗi, cô chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp nhưng trót lỡ trao thân cho một tên Sở Khanh. Hắn ta bỏ cô, để mặc cô với cái thai đã 4 tháng. Trước ngưỡng cửa tương lai, Hương đã phải dằn lòng đau đớn giải quyết cái thai để tiếp tục trở lại giảng đường đại học. Đó chỉ là một trong số hàng ngàn những cuộc tình buồn mà hậu quả của nó là mênh mông, trắng xoá những nấm mồ bé nhỏ không tên ở nghĩa trang Anh Hài này.


Nghĩa trang Anh Hài, hay còn gọi với cái tên khác là nghĩa trang bào thai nằm ven hữu ngạn sông Hương đoạn chảy qua thôn Ngọc Hồ, xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Nơi đây, suốt 20 năm qua là nơi yên nghỉ của hơn 42 ngàn sinh linh bé nhỏ, tội nghiệp đã bị tước đi quyền sống khi mà các em còn chưa kịp cất tiếng khóc chào đời…

...42 ngàn nấm mồ nhỏ là hồi chuông báo động cho tình trạng nạo phá thai trong giới trẻ hiện nay. Theo thống kê từ Ủy ban quốc gia Dân số kế hoạch hóa gia đình, mỗi năm nước ta có khoảng 1,2 đến 1,6 triệu ca nạo phá thai. Đáng buồn thay, Việt Nam đang là một trong những quốc gia có tình trạng nạo phá thai cao nhất thế giới (thứ nhất Đông Nam Á và thứ 5 trên thế giới). Nếu như tỉ lệ nạo phá thai ở tuổi vị thành niên chiếm 5 - 7% tổng số ca nạo phá thai trong các năm trước, thì đến nay, tỉ lệ đó đã tăng lên 18 - 20%. Trong số những ca nạo phá thai ở tuổi vị thành niên thì có đến 60 - 70% là học sinh, sinh viên ở độ tuổi 13 đến 19 tuổi. Con số này gióng lên hồi chuông báo động về tình trạng sống buông thả của một bộ phận không nhỏ thanh niên ở nước ta...”

Nếu tin rằng các bào thai có một hương linh (nói theo Phật Giáo), hay có một linh hồn (nói theo Thiên Chúa Giáo), thì điểm tinh anh đó bây giờ đang ở đâu? Có tha thứ cho ba mẹ về tội lỗi bỏ con hay không? Và xã hội có phải chia sẻ trách nhiệm với những cặp tình nhân kia hay không, khi đã không tạo được một lưới an sinh cho những người trong hoàn cảnh bức bách?

Những câu hỏi này có phải chỉ được đáp ứng bằng sự vắng lặng của ngọn gió chiều trên nghĩa trang hay không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Sài Gòn, tại miền Bắc VN ở nhiều tỉnh đồng bằng sông Hồng
Theo báo Sài Gòn, mấy ngày qua, tại Tây Nguyên, trên địa bàn tỉnh Kon Tum, hàng chục gia đình cư dân trú tại thôn 4, xã Diên Bình, huyện Đắc Tô sống trong cảnh khổ sở, sinh hoạt hằng ngày của họ bị đảo lộn hoàn toàn, mà nguyên nhân chính là do mọt sắn tấn công. Báo Lao Động ghi nhận về thảm họa này qua bản tin như sau.
Theo báo Sài Gòn, những ngày vưà qua, giá heo hơi ở các tỉnh, thành phố miền Tây Nam phần, liên tục tăng từ 5.1 (hơn 250 Mỹ kim) lên 5.3 triệu đồng, hơn 260 Mỹ kim)/tạ; ở miền Trung và miền Bắc lên đến 5.5- 6 triệu đồng/tạ, cao kỷ lục từ trước đến nay.
Theo báo Sài Gòn, tại khu vực ngoại thành Hà Nội, không có cầu kiên cố, người dân hai huyện Thanh Oai và Chương Mỹ tự dựng những cây cầu nhỏ để đi qua sông Đáy.
Theo báo Sài Gòn, tại miền Bắc VN, gần trung tâm thành phố Bắc Ninh, ngay sát quốc lộ 18, từ gần chục năm nay tồn tại một "núi" rác khổng lồ lộ thiên, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Đến bãi rác này, các phóng viên đã phải rùng mình khi chứng kiến những cảnh tượng "nổi da gà". Báo Dân Trí ghi nhận thực trạng tại bãi rác này qua bản tin như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại trung tâm thành phố Sài Gòn, khu phố Tây balô ở quận 1 hiện là địa bàn hoạt động của các băng "nam giới chuyển đổi giới tính thành nàng". Với chiêu lừa gatï khách nước ngoài đi massage, quan hệ tình dục, thừa lúc khách sơ hở thì trộm cắp tài sản, các "cô ả" đang "ăn nên làm ra" tại khu phố này. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này qua bản tin như sau.
Theo báo Sài Gòn, tại nhiều địa phương ở miền Trung và miền Bắc VN
Theo báo Sài Gòn, hiện nay, trên nhiều tuyến đường ở thành phố Sài Gòn
Theo báo Sài Gòn, tại miền Trung, chỉ trong năm vưàø qua, trên địa bàn hai huyện Phước Sơn và huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam, liên tiếp xảy ra gần 30 vụ sập hầm vàng, làm chết và bị thương hàng chục người.
Theo báo Sài Gòn, gần đây, tại miền Trung, trên địa bàn tỉnh Bình Định, cả xã Cát Khánh, huyện Phù Cát đua nhau đi khai thác, tận thu titan. Mỗi ngày có hàng trăm người đến các khu vực bờ biển ở địa phương này để đào xới lấy titan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.