Hôm nay,  

Đường Sắt Cao Tốc

01/08/201200:00:00(Xem: 14073)
Bạn thân,
Như thế, nhà nước đã quyết định làm đường sắt cao tốc bất kể mọi rủi ro, nợ nần, và cả những đau đớn của người dân khi bị giải tỏa dọn đường.

Những cuộc thảo luận năm xưa đã bị gạt hẳn qua một bên, để làm món đồ xa xỉ, mà ngay tại Trung Quốc, các tuyến đường sắt cao tốc lúc nào cũng chỉ cao lắm là nửa số ghế ngồi, trong khi các tuyến đường sắt thường là chen chúc, xếp hàng... vì dân luôn luôn chọn giá rẻ, chứ không mấy ai dư tiền để mua vé đường sắt cao tốc. Thêm nữa, tính an toàn còn là nỗi lo.

Nhớ hồi năm 2010, ông Bộ trưởng Giao thông Vận tải Hồ Nghĩa Dũng nói rằng cần tới 56 tỷ USD để xây tuyến đường sắt cao tốc Bắc-Nam, nhằm chạy tuyến này chỉ mất 5 giờ đồng hồ... nghĩa là phân nửa GDP của cả nước. Nhiều vị trí thức đã nói rằng tốn tới nửa GDP cho chuyện xa xỉ ít người xài, trong khi dân còn nghèo, trẻ còn thiếu học... thì quá vô lý, vì nếu có ai cần đi gấp thì ra phi trường sẽ nhanh gọn lẹ hơn nhiều.

Nhưng đau đớn là phải ép buộc nhiều ngàn hộ dân tái định cư những nơi tuyến đường sắt cao tốc này chạy xuyên qua...

Báo Pháp Luật VN loan bản tin, và trong tựa đề ghi rõ một dấu chấm hỏi, có vẻ như cũng nửa ngờ: “Năm 2030, bắt đầu khai thác tuyến đường sắt cao tốc Bắc - Nam?”

Bản tin viết: “Cơ quan ngành Đường sắt Việt Nam và Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA) vừa họp nghiên cứu các phương án phát triển đường sắt cao tốc (ĐSCT) trên tuyến Bắc-Nam. Tại cuộc họp. các chuyên gia đã bày tỏ nhiều ý kiến xung quanh, đặc biệt là tính cần thiết của dự án.”

Bản tin ghi rằng tại cuộc họp, ông Iwata Shizuo, Trưởng đoàn nghiên cứu của JICA cho biết: "Phương án đề xuất của JICA, ĐSCT Bắc-Nam có tổng chiều dài toàn tuyến 1.570 km (đường sắt hiện tại dài trên 1.700 km) chạy đường đôi khổ 1.435mm (khổ đường ray hiện tại 1.000mm); hướng tuyến thiết kế thẳng để tàu cao tốc đạt vận tốc tối đa 350km/giờ…”

Và thời gian tàu chạy giữa Hà Nội - TP.Sài Gòn sẽ rút ngắn chỉ còn 5 giờ 40 phút... Cũng theo ông Iwata, để giảm chi phí xây dựng, phương án ưu tiên là chọn lựa hướng tuyến với thiết kế đường đắp, bán kính đường cong tối thiểu 6.000m. Toàn tuyến ĐSCT dự kiến đầu tư 26 nhà ga, qua 20 tỉnh, thành; bình quân 63 km xây dựng 1 ga. Vị trí các nhà ga nằm gần khu vực đô thị phát triển, tạo thuận tiện trong việc đi lại cho số đông người dân thành thị…Điều bất ngờ, ông Iwata nói, “Theo đó, sơ bộ tổng mức đầu tư sẽ rơi vào khoảng 38 tỷ USD (không bao gồm đầu máy, toa xe, chi phí dự phòng và thuế)...”

Con số này không đúng với chi phí dự toán do ông Hồ Nghĩa Dũng đưa ra năm 2010... Có nghĩa là, nhà nước đã quyết tâm làm, và thu hẹp con số chi phí, và ai cũng biết là khi trong khi xây thì chi phí lúc nào cũng tăng lên. Dân chúng có bàn cũng chẳng ai nghe nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.