Hôm nay,  

Quán Nhậu Thịt Dơi

10/6/201200:00:00(View: 8356)
Bạn thân,
Rượu thịt là chuyện thế gian, và thường khi rượu thịt lại phá hoại vô số công đức.

Chúng ta từng nhìn thấy trên đường lên Chùa Hương, lên thăm các di tích tùng lâm trên Núi Yên Tử, hay lối vào các chùa quanh Núi Cấm, hay lối ngõ tới Chùa Bà ở Miền Tây... thịt rừng và thịt gia súc bán vô số kể, quán nhậu mở tưng bừng... Bởi vì, tuy chúng sinh có lòng tin vào cõi vô hình, nhưng vẫn không ngăn nổi thú vui nhậu nhẹt.

Bây giờ là chuyện khác: Chùa Dơi tuyệt vời của Phật Giáo Nam Tông ở tỉnh Sóc Trăng bây giờ laị gặp cơ nguy vì các quan nhậu thịt dơi.

Bản tin đăng trên trang nhà Chùa Phúc Lâm từ báo Khám Phá có tựa đề “Quán nhậu thịt dơi "đe dọa" chùa Dơi” đã cho thấy hiện tượng đáng buồn này.

Bản tin nói rằng:

“Đàn dơi tại chùa Mahatup (chùa Dơi) phường 3, thành phố Sóc Trăng đã giảm hơn phân nửa do môi trường sống bị thay đổi, bị săn bắt làm mồi nhậu,… Trong khi đó, các cơ quan chức năng vẫn đang lay hoay tìm cách bảo vệ.

Dơi tại chùa Dơi có nhiều loại như: dơi ngựa lớn, dơi ngựa lớn Thái Lan, dơi quạ… Trong đó, dơi ngựa lớn Việt Nam nằm trong danh mục thuộc Nghị định 32/2006/NĐ-CP về quản lý thực vật rừng, động vật rừng nguy cấp quý hiếm.

Những năm trước đây, khi đến khuôn viên chùa Dơi đã thấy từng đàn dơi tụ tập từ hàng rào, rồi trên những ngọn cây. Cao điểm nhất, đàn dơi tại chùa Dơi lên đến khoảng 10.000 con dù không có con số thống kê chính thức từ các cơ quan chuyên môn. Buổi chiếu tối khi đàn dơi túa ra đi kiếm ăn thì trong khuôn viên chùa rợp trời một màu đen.


Đến chùa Dơi thời điểm này, dơi đã tập trung sâu vào trong và số lượng giảm đáng kể. Thượng tọa Lâm Tú Linh, Phó trụ trì chùa Dơi cho biết, thời điểm năm 1991 - 1992 nhìn cây nào trong chùa cũng có dơi, giờ chỉ còn 20% - 30% so với trước. Do các quán nhậu, nhà hàng bắt đầu bán những món ăn đặc sản chế biến từ dơi nên số lượng dơi ngày càng giảm dần. Dơi trong chùa, đến buổi tối là đi ăn ở tận Bạc Liêu, Trà Vinh nên bị người dân bắt giữ và giết thịt.

Việc thịt dơi được truyền tai nhau là chữa bệnh viêm khớp, thấp khớp, phế quản,… đặc biệt huyết dơi giúp tăng cường sinh lực cho đàn ông nên dơi càng bị săn lùng ráo riết. Cách chùa Dơi chừng vài cây số có một quán nhậu, mà khi vào đây thực khách luôn được chủ quán giới thiệu những món nhậu hấp dẫn chế biến từ dơi như: dơi nấu cháo, dơi rô ti, rang muối,… Dơi được chủ quán nhốt nơi khác, tại quán chỉ để một vài con chủ yếu để khách yên tâm là thịt dơi “thứ thiệt”.

Không chỉ tại Sóc Trăng mà các địa phương lân cận như Cần Thơ, Vĩnh Long đều có những quán nhậu, nhà hàng bán thịt dơi...”

Câu hỏI nêu lên rằng, Chùa Dơi là một nơi thu hút du lịch vì đặc tính độc đáo của Phật Giáo Khmer, tại sao các viên chức du lịch tỉnh Sóc Trăng không bảo vệ đàn dơi?
Hay phải chăng, các quan cũng ưa nhậu thịt dơi?

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
Tìm việc trong thời kinh tế suy thoáí cực kỳ gian nan, bất kể rằng đang có bằng cấp cử nhân, hay thạc sĩ...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.